Những người đồng đội tuổi đôi mươi
Những người đồng đội tuổi đôi mươi
Chiến tranh đã lùi xa nhưng ông Nguyễn Văn Chiêu vẫn nhớ rõ hình ảnh những đồng đội năm xưa — những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi sẵn sàng hy sinh nơi rừng núi xa xôi.
Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng cùng chung lý tưởng. Có người chưa từng rời quê nhà trước khi nhập ngũ, vậy mà đã phải sống giữa bom đạn nơi đất khách.
Ông kể rằng điều quý giá nhất ở chiến trường là tình đồng đội. Mọi người luôn san sẻ cho nhau từng phần cơm, từng ngụm nước và động viên nhau vượt qua khó khăn.
Có đồng chí bị sốt rét vẫn cố tiếp tục làm đường vì không muốn ảnh hưởng tiến độ của đơn vị.
Nhiều người đã mãi mãi nằm lại chiến trường Lào khi tuổi đời còn rất trẻ. Đó là điều khiến ông Chiều day dứt nhất cho đến tận hôm nay.



