NHỮNG NGƯỜI DU KÍCH GIO LINH TRONG KHÁNG CHIẾN CHỐNG THỰC DÂN PHÁP (1945–1954)
Sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, nhân dân Gio Linh bước vào một giai đoạn mới với niềm tin vào chính quyền cách mạng và nền độc lập vừa giành được. Tuy nhiên, hòa bình không kéo dài, thực dân Pháp từng bước quay trở lại xâm lược nước ta, cuộc kháng chiến nhanh chóng lan rộng trên địa bàn Quảng Trị. Từ những người đã tham gia phong trào cách mạng trước năm 1945, lực lượng tự vệ, dân quân và du kích ở các làng xã Gio Linh từng bước được củng cố, trở thành lực lượng quan trọng cùng bộ đội và nhân dân địa phương bảo vệ quê hương. Công việc đầu tiên của lực lượng du kích là xây dựng cơ sở, nắm tình hình địa bàn, tổ chức canh gác, tuần tra, bảo vệ cán bộ và các cơ quan kháng chiến, đồng thời tuyên truyền, vận động nhân dân đoàn kết, thực hiện chủ trương kháng chiến. Ở các thôn xóm, du kích phối hợp với nhân dân tổ chức các điểm canh gác, bố trí người cảnh giới, theo dõi hoạt động của đối phương và kịp thời báo tin cho lực lượng kháng chiến. Khi tình hình chiến sự trở nên căng thẳng, họ tham gia đào hào, đắp lũy, xây dựng công sự, làm hầm trú ẩn, củng cố các tuyến phòng thủ và tìm cách bảo vệ làng xóm trước những cuộc càn quét. Những người thông thạo địa hình đảm nhiệm việc dẫn đường cho cán bộ, bộ đội; người có khả năng liên lạc thì làm nhiệm vụ đưa thư, chuyển tin, bảo đảm sự liên hệ giữa các cơ sở cách mạng. Trong điều kiện phương tiện liên lạc còn rất thô sơ, một mẩu giấy nhỏ, một lời nhắn được truyền qua người tin cậy cũng có thể có ý nghĩa quan trọng đối với hoạt động kháng chiến. Lực lượng du kích còn phối hợp với dân công và nhân dân vận chuyển lương thực, thực phẩm, thuốc men, quần áo, dụng cụ phục vụ chiến đấu; khi có thương binh, họ tham gia tìm kiếm, đưa người bị thương về nơi an toàn và phối hợp chăm sóc. Những người có sức khỏe tham gia tải gạo, tải đạn, vận chuyển vật tư; những người lớn tuổi hoặc phụ nữ đảm nhiệm các công việc phù hợp như nấu ăn, may vá, chăm sóc thương binh, bảo đảm hậu cần cho lực lượng kháng chiến. Trong sản xuất, nhân dân vừa duy trì ruộng đồng, vừa đóng góp lương thực cho kháng chiến; nhiều gia đình trở thành nơi nuôi giấu, che chở cán bộ và bộ đội. Khi địch tổ chức càn quét, lực lượng du kích có nhiệm vụ bảo vệ cơ sở, báo động cho nhân dân, hướng dẫn bà con sơ tán đến nơi an toàn và phối hợp với các lực lượng khác chống lại hoạt động đánh phá. Trong những thời điểm thích hợp, du kích thực hiện các hoạt động quấy rối, phục kích, phá thế kiểm soát của đối phương, hỗ trợ bộ đội và giữ vững phong trào ở cơ sở. Tuy nhiên, công việc của người du kích không chỉ diễn ra trên chiến trường mà còn gắn chặt với đời sống nhân dân. Họ tham gia vận động nhân dân thực hiện đoàn kết, giúp đỡ gia đình có người đi chiến đấu, chăm lo sản xuất, bảo vệ tài sản và duy trì sinh hoạt của làng xã trong điều kiện chiến tranh. Có những người ban ngày làm ruộng, tối đến thực hiện nhiệm vụ canh gác hoặc liên lạc; có những người đang làm việc ở gia đình nhưng khi có yêu cầu lại lập tức lên đường vận chuyển, đưa tin hoặc bảo vệ cán bộ. Chính sự linh hoạt ấy đã tạo nên thế trận dựa vào dân, trong đó mỗi làng quê vừa là nơi sản xuất, vừa là nơi che chở và cung cấp sức người, sức của cho kháng chiến. Trong suốt chín năm kháng chiến chống thực dân Pháp, lực lượng du kích Gio Linh cùng quân và dân địa phương phải đối mặt với nhiều khó khăn, thiếu thốn và sự đánh phá ngày càng quyết liệt của đối phương. Nhiều người đã bị thương, bị bắt, hy sinh; nhiều gia đình chịu mất mát nhưng vẫn kiên trì bám làng, bám đất, giữ vững cơ sở cách mạng. Đến năm 1954, thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp là kết quả của sức mạnh tổng hợp của toàn dân tộc, trong đó có sự đóng góp bền bỉ của lực lượng vũ trang địa phương và đông đảo nhân dân. Nhìn lại giai đoạn 1945–1954, những người du kích Gio Linh không chỉ được nhớ đến bởi những lần chiến đấu mà còn bởi hàng nghìn công việc âm thầm: canh gác, tuần tra, đưa tin, dẫn đường, bảo vệ cán bộ, đào công sự, vận chuyển lương thực, tải thương, chăm sóc thương binh, bảo vệ làng xóm, duy trì sản xuất và vận động nhân dân tham gia kháng chiến. Chính từ những công việc bình dị nhưng đầy trách nhiệm ấy, một thế trận lòng dân ngày càng được củng cố, góp phần tạo nên truyền thống yêu nước, đoàn kết và kiên cường của quân và dân Gio Linh trong những chặng đường lịch sử tiếp theo.



