NHỮNG NGƯỜI DU KÍCH GIO LINH TRONG NHỮNG NĂM THÁNG TỪ 1972 ĐẾN 1975
Sau những diễn biến quyết liệt của chiến trường Quảng Trị năm 1972, quê hương Gio Linh bước vào một giai đoạn đặc biệt gian khổ. Nhiều làng mạc, ruộng đồng, đường giao thông bị chiến tranh tàn phá nặng nề, đời sống nhân dân gặp vô vàn khó khăn. Trong hoàn cảnh đó, lực lượng du kích, dân quân và cán bộ cơ sở Gio Linh tiếp tục bám địa bàn, cùng bộ đội và nhân dân giữ vững phong trào cách mạng, khắc phục hậu quả chiến tranh và chuẩn bị lực lượng cho những bước phát triển tiếp theo. Công việc trước hết của những người du kích là bảo vệ địa bàn, nắm tình hình, giữ liên lạc với các cơ sở cách mạng, tổ chức canh gác và phối hợp bảo vệ cán bộ, bộ đội hoạt động trên địa bàn. Ở những khu vực vừa trải qua chiến sự, họ cùng nhân dân tìm kiếm, quy tập người hy sinh, khắc phục những hậu quả do bom đạn để lại, sửa chữa đường sá, khơi thông các tuyến giao thông và từng bước ổn định cuộc sống. Những người có kinh nghiệm chiến đấu tiếp tục hướng dẫn, huấn luyện lớp dân quân, du kích trẻ; những thanh niên địa phương được vận động tham gia lực lượng, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khi chiến trường yêu cầu.
Trong những năm 1973 và 1974, mặc dù Hiệp định Paris được ký kết, tình hình tại Quảng Trị vẫn còn nhiều diễn biến phức tạp. Lực lượng tại chỗ tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ cơ sở, giữ liên lạc, nắm tình hình và hỗ trợ nhân dân ổn định đời sống. Bên cạnh nhiệm vụ quốc phòng, những người du kích còn tham gia vận động nhân dân khôi phục sản xuất, khai hoang ruộng đất, sửa chữa nhà cửa, khắc phục đường làng, tổ chức bảo vệ mùa màng và chăm lo cho các gia đình có người hy sinh, thương tật trong chiến tranh. Những công việc tưởng chừng bình thường ấy lại có ý nghĩa rất lớn trong việc củng cố hậu phương và tạo điều kiện để địa phương tiếp tục chuẩn bị cho những nhiệm vụ mới.
Đầu năm 1975, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy diễn ra trên cả nước, chiến trường Quảng Trị bước vào thời kỳ quyết định. Lực lượng du kích và dân quân Gio Linh cùng các lực lượng vũ trang địa phương tích cực nắm tình hình, bảo vệ cơ sở, giữ các tuyến đường, hỗ trợ vận chuyển, dẫn đường và phối hợp với bộ đội trong quá trình tiến công và tiếp quản địa bàn. Nhân dân các làng quê cũng đồng lòng tham gia phục vụ chiến đấu, người góp sức người, người góp lương thực, người làm nhiệm vụ vận chuyển, chăm sóc thương binh và bảo đảm các điều kiện cần thiết cho lực lượng chiến đấu. Khi thời cơ đến, lực lượng tại chỗ phối hợp với các lực lượng cách mạng tiến hành tiếp quản, bảo vệ cơ sở và giữ gìn an ninh trật tự, góp phần vào thắng lợi chung của quân và dân Quảng Trị trong mùa Xuân năm 1975.
Đến tháng 4 năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Đối với những người du kích Gio Linh, ngày hòa bình là kết quả của hơn hai mươi năm bền bỉ chiến đấu, hoạt động bí mật, chịu đựng gian khổ và hy sinh. Từ những người từng tham gia cách mạng trước năm 1945, trải qua kháng chiến chống thực dân Pháp, rồi tiếp tục chiến đấu trong những năm chống Mỹ, họ đã góp phần tạo nên truyền thống cách mạng liên tục của quê hương. Có người trở về với gia đình, tiếp tục lao động sản xuất; có người mang trên mình thương tật; cũng có những người đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất quê hương. Nhưng dù ở vị trí nào, những đóng góp của họ đều góp phần làm nên thắng lợi của cách mạng và ngày đất nước thống nhất.
Nhìn lại chặng đường từ năm 1972 đến năm 1975, những người du kích Gio Linh không chỉ là những người cầm súng chiến đấu mà còn là những người bảo vệ cơ sở, giữ đường, đưa tin, dẫn đường, vận chuyển, tải thương, khắc phục hậu quả chiến tranh và cùng nhân dân khôi phục cuộc sống. Chính sự bền bỉ ấy đã tạo nên sức mạnh của chiến tranh nhân dân, góp phần cùng quân và dân cả nước làm nên thắng lợi mùa Xuân năm 1975. Những câu chuyện về họ hôm nay trở thành một phần ký ức lịch sử quý báu, nhắc nhở thế hệ trẻ Gio Linh luôn biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ công lao của các thế hệ cha anh và tiếp tục phát huy truyền thống đoàn kết, yêu nước, trách nhiệm với quê hương trong thời kỳ mới.



