Bài viết

Những Người Dữ Lửa

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi sinh hoạt ngoại khóa tại trường, chúng tôi được gặp bà Tư , một nhân chứng đã đi qua những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh Việt Nam. Mái tóc bạc trắng, đôi tay run run, nhưng giọng kể của bà vẫn rõ ràng, như đưa cả lớp trở về một thời “hoa lửa”.

Bà kể, khi còn là một cô gái trẻ, bà làm giao liên. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng nguy hiểm: đưa thư, dẫn đường, tiếp tế cho bộ đội. Có những đêm bà phải băng qua rừng sâu, lội suối lạnh, né tránh từng toán lính địch. “Sợ chứ, ai mà không sợ,” bà cười, “nhưng nghĩ đến đất nước, lại bước tiếp.”

Có lần, bà chứng kiến người bạn thân hy sinh ngay trước mắt. Người bạn ấy chỉ kịp nắm tay bà, dặn: “Nếu còn sống, nhớ kể lại cho mọi người nghe…” Câu nói ấy trở thành lời hứa theo bà suốt cuộc đời.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng với Chiến thắng 30/4/1975, bà bật khóc. Đó không chỉ là niềm vui, mà còn là sự tri ân dành cho những người đã ngã xuống. Sau chiến tranh, bà trở về làm một người nông dân bình dị, nhưng chưa bao giờ quên lời hứa năm xưa.

Khi kể xong, bà nhìn chúng tôi những học sinh đang sống trong hòa bình và nói: “Các cháu không cần cầm súng như chúng tôi, nhưng phải biết yêu nước theo cách của mình: học tập tốt, sống có trách nhiệm.”

Buổi gặp gỡ kết thúc, nhưng câu chuyện của bà vẫn còn vang vọng. Tôi nhận ra rằng, lịch sử không chỉ nằm trong sách vở, mà còn sống trong ký ức của những con người bình dị. Và chính họ những người giữ lửa đã thắp sáng trong chúng tôi niềm tự hào dân tộc, để thế hệ trẻ tiếp bước, gìn giữ và phát huy những giá trị thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những Người Dữ Lửa | Câu chuyện thời hoa lửa