Bài viết

Những người Gác Cầu Trong Đêm tối

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc cầu gỗ bắc qua con sông nhỏ là tuyến đường huyết mạch để vận chuyển lương thực ra tiền tuyến. Đêm nào cũng vậy, Hòa cùng tổ dân quân thay nhau canh gác.

Địch thường thả pháo sáng rồi cho máy bay quần thảo. Có hôm vừa vá xong nhịp cầu bị bom đánh sập, mọi người đã phải lội xuống nước dựng lại ngay trong đêm.

Hòa mới mười chín tuổi. Cô gái có đôi mắt sáng và mái tóc luôn buộc gọn sau gáy. Người trong làng bảo cô gan lì hơn cả con trai.

Một đêm mưa lớn, đoàn xe tải chuẩn bị qua cầu thì tiếng động cơ máy bay vang lên. Hòa lập tức cầm đèn pin lao ra giữa cầu ra hiệu cho đoàn xe dừng lại.

Quả bom rơi xuống ngay phía trước. Nhịp cầu rung lên dữ dội.

Nếu chậm vài giây, cả đoàn xe đã lao vào vùng bom.

Sau trận ấy, người ta thấy Hòa ngồi tựa cột cầu, tay vẫn giữ chặt cây đèn pin. Cô bị thương ở chân nhưng vẫn cười.

“Cầu còn là xe còn qua được.”

Nhiều năm sau, chiếc cầu bê tông mới được xây dựng. Người dân đặt tên nó là Cầu Hòa – để nhớ về cô gái năm xưa đã dùng tuổi trẻ của mình giữ cho con đường ra trận không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn