Bài viết

Những Người Gác Đèn Trên Đảo Xa

Câu chuyện kể về cuộc sống của ba chiến sĩ trẻ tại một trạm hải đăng trên hòn đảo nhỏ biệt lập giữa đại dương. Họ không có súng đạn, không có những trận đánh lớn, nhưng mỗi ngày họ đều chiến đấu với sự cô độc và thiên nhiên khắc nghiệt để giữ cho "mắt thần" của biển khơi luôn rực sáng.

Tây Ninh07/07/2026Trần Nhung Minh (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đảo Hòn Mây là một chấm nhỏ trên bản đồ, nơi chỉ có đá, gió và tiếng sóng gầm rú quanh năm. Trạm hải đăng nằm trên đỉnh cao nhất, là điểm định hướng cho hàng trăm con tàu đánh cá và vận tải qua lại mỗi đêm.

Đăng, một chiến sĩ trẻ từ đất liền ra đảo, những ngày đầu đã không ít lần muốn viết đơn xin về vì sự cô độc đến nghẹt thở. "Ở đây không có phố xá, không có tiếng người, chỉ có tiếng sóng thôi sao?" – anh từng tự hỏi trong những đêm dài không ngủ.

Nhưng bên cạnh anh là hai người đồng đội: anh Khánh – một người lính đã gắn bó với đảo hơn mười năm, và Tuấn – một chàng trai hài hước, lạc quan. Chính họ đã dạy cho Đăng cách yêu hòn đảo này.

Một cơn bão lớn bất ngờ đổ bộ vào giữa đêm. Mưa gió quật ngã mọi thứ, hệ thống máy phát điện bị hư hỏng nặng, khiến đèn hải đăng vụt tắt. Nếu đèn không sáng, những con tàu đang tránh bão ngoài khơi sẽ mất phương hướng.

"Phải sửa ngay, không được chậm trễ!" – anh Khánh hô lớn, giọng át cả tiếng gió bão.

Ba người họ lao ra khỏi trạm. Trong bóng tối mịt mù, mưa xối vào mặt như hàng ngàn mũi kim, họ dùng thân mình để giữ vững cột ăng-ten, rồi lần mò xuống khoang máy. Đăng bị trượt chân ngã vào vách đá, máu chảy dài trên trán, nhưng anh không thấy đau. Anh chỉ thấy nỗi lo lắng cho hàng chục con tàu đang ngoài kia.

Họ cùng nhau dùng sức người để khởi động lại máy phát bằng tay. Những cánh tay rướm máu, những tiếng thở hổn hển hòa cùng tiếng sấm sét. Và rồi, sau những phút giây nghẹt thở, ánh đèn hải đăng rực rỡ lại tỏa sáng, quét một vòng tròn rạng rỡ giữa màn đêm đen kịt.

Sáng hôm sau, khi bão tan, từ phía xa, một chiếc tàu cá đi ngang qua đã kéo còi ba hồi dài chào trạm. Tiếng còi vang vọng giữa đại dương như một lời cảm ơn vô hình, khiến Đăng bất giác rơi nước mắt. Anh nhận ra rằng, dù cô độc, nhưng công việc của họ lại mang lại sự an toàn cho bao nhiêu người khác.

Đêm đó, ba người ngồi bên hiên trạm, chia nhau bát mì tôm khô khốc. Đăng mỉm cười: "Em không còn thấy đảo này buồn nữa. Đảo cũng là nhà, và biển cũng là quê hương."

Khánh vỗ vai hai người lính trẻ: "Đúng rồi, chúng ta ở đây, để mỗi ánh đèn sáng lên là một lời hứa rằng đất nước luôn ở bên cạnh những người dân vươn khơi."

Câu chuyện của những người gác đèn trên đảo Hòn Mây không có bom đạn, nhưng nó đầy ắp lòng hy sinh và trách nhiệm. Họ không đứng trên chiến tuyến bằng súng, nhưng họ đứng trên "chiến tuyến của ánh sáng", dùng tâm hồn mình để thắp lên niềm tin cho những con tàu, khẳng định rằng dù ở nơi xa xôi nhất của Tổ quốc, nhịp đập của người lính vẫn luôn hòa chung với nhịp đập của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn