NHỮNG NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG Ở TAM ĐIỆP
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khu vực Tam Điệp giữ vị trí đặc biệt quan trọng trong hệ thống giao thông chi viện cho tiền tuyến. Đây là nơi tập trung nhiều tuyến đường huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam, vì vậy cũng trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.
Ông Nguyễn Văn Bảy – một cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ tại đây – vẫn không thể quên những ngày tháng “sống trong bom, bám mặt đường”. Ông kể rằng, sau mỗi trận ném bom, mặt đường bị cày xới, cầu cống hư hỏng nặng, giao thông tê liệt. Không chờ mệnh lệnh, các đội thanh niên xung phong lập tức có mặt, khẩn trương san lấp hố bom, dựng lại cầu tạm để đảm bảo xe vận tải tiếp tục hành trình.
Có những đêm, công việc diễn ra trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Ánh đèn dầu leo lét giữa núi rừng, tiếng máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào. Thế nhưng, không ai rời vị trí. “Chỉ cần đường thông là xe đi được, mà xe đi được thì tiền tuyến có thêm sức mạnh,” ông Bảy nhớ lại.
Những con đường nối từ Tam Điệp lên Nho Quan đã ghi dấu mồ hôi, công sức và cả máu của biết bao thanh niên thời ấy. Họ chính là những “người giữ đường” thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.
Ngày nay, khi đất nước hòa bình, những cung đường ấy đã trở nên bằng phẳng, nhộn nhịp. Nhưng trong ký ức của những người như ông Bảy, đó mãi là biểu tượng của một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và hy sinh vì Tổ quốc.



