Những người giữ lửa bên sườn núi 1.700m
Mỗi khi nhắc về thời hoa lửa, cựu chiến binh Tạ Văn Hòe, người con của xã Yên Mô, lại bồi hồi nhớ về những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Campuchia (1979-1982). Với cấp bậc Trung sĩ, người tiểu đội trưởng năm ấy đã cùng đồng đội trải qua những giờ phút sinh tử tại cao điểm 1.700m – nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như làn khói. Câu chuyện của ông Hòe đưa chúng ta quay ngược thời gian về con đường 175 huyền thoại. Giữa địa hình rừng núi hiểm trở, đơn vị C3 của ông có nhiệm vụ chốt giữ và đánh chặn các mũi tiến công của quân Pol Pot. Ông kể, có những ngày mưa rừng tầm tã, cơm nắm muối mè, nhưng tinh thần thép của người lính Sư đoàn 339 chưa bao giờ lung lay. Đối mặt với quân số áp đảo của 2 sư đoàn địch, các chiến sĩ ta đã vận dụng lối đánh linh hoạt, dũng cảm bẻ gãy nhiều đợt tấn công của kẻ thù. Điểm nhấn huy hoàng trong ký ức của ông là chiến dịch kéo dài từ năm 1981 đến đầu năm 1982. Đây là thời kỳ ác liệt nhất nhưng cũng vẻ vang nhất. Trong một trận đánh phối hợp hiệp đồng, đơn vị đã lập công lớn khi bắt sống gần 1.000 tên lính Pol Pot, thu giữ nhiều vũ khí trang bị. Chiến thắng ấy đã góp phần đập tan ý đồ thâm độc của địch tại vùng biên giới. Thế nhưng, đằng sau ánh hào quang chiến thắng là những khoảng lặng đau thương. Ông nghẹn ngào khi nhắc đến những đồng đội "nhiều đồng chí đã hy sinh, mất đi thân thể, nhiều người chết, nhiều người bị thương". Những sự hy sinh ấy chính là nấc thang đưa đến ngày toàn thắng. Hơn 40 năm đã trôi qua, người Trung sĩ năm nào giờ đã tóc bạc da mồi, nhưng ngọn lửa cách mạng trong ông vẫn cháy mãi. Khi được hỏi về mong ước đối với thế hệ thanh niên xã Yên Mô ngày nay, ông chỉ mong các cháu hãy luôn nhớ về cội nguồn, biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do. Lời nhắn nhủ "Nối gót cha ông, phụng sự cho đất nước" của ông như một lời hiệu triệu, nhắc nhở đoàn viên thanh niên về vai trò xung kích, đóng góp sức trẻ để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của lớp lớp cha anh đi trước.



