Cựu Thanh niên xung phong

Những người giữ mạch đường Trường Sơn – Ký ức từ Nghĩa trang liệt sĩ

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hòa – một nữ thanh niên xung phong từng trực tiếp tham gia mở đường trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn, nay yên nghỉ của nhiều đồng đội bà nằm tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn.

Quảng Trị13/03/2026Võ Thanh Lương (THPT Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài viết Tuổi hai mươi giữa đại ngàn Trường Sơn Năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi, bà Nguyễn Thị Hòa tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Khi ấy, tuyến vận tải chiến lược Đường Trường Sơn (đường Hồ Chí Minh) là huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Bà kể: “Ngày đó, tụi tôi mang theo cuốc xẻng, balo và niềm tin chiến thắng. Đường bị bom đánh sập thì mình lại san lấp, mở lại ngay trong đêm.” Công việc của bà và đồng đội là san lấp hố bom, đảm bảo xe vận tải qua lại an toàn, chuyển hàng hóa, đạn dược vào chiến trường. Bom rơi có khi chỉ cách vài trăm mét, đất đá vùi lấp cả tuyến đường vừa mở. Có những đêm mưa rừng xối xả, đơn vị vẫn phải làm việc xuyên suốt để kịp cho đoàn xe ra tiền tuyến. Bà nghẹn ngào: “Nhiều đồng đội tôi nằm lại khi tuổi đời còn chưa kịp yêu thương.” Nơi hội tụ của lòng biết ơn Sau ngày đất nước thống nhất, hàng vạn liệt sĩ Trường Sơn được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn – nơi trở thành biểu tượng của sự tri ân. Mỗi lần đến viếng nghĩa trang, bà Hòa thường đứng rất lâu trước những hàng bia trắng. Dù không phải tất cả đều là đồng đội trực tiếp của mình, nhưng với bà, đó là những người đã cùng chung một con đường. “Chúng tôi ngày ấy chỉ nghĩ đơn giản: đất nước cần thì mình đi. Không ai tính toán thiệt hơn.” Giữ vững ngọn lửa truyền thống

Ngày nay, tuyến đường Trường Sơn đã trở thành một phần của hệ thống giao thông hiện đại. Những đoàn xe nối dài thay cho những chuyến vận tải trong mưa bom năm xưa. Nhưng với những người như bà Nguyễn Thị Hòa, ký ức về Trường Sơn vẫn còn nguyên vẹn. Viết lại câu chuyện này là cách để thế hệ trẻ hiểu rằng sự phát triển hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của thế hệ đi trước. Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn không chỉ là nơi yên nghỉ của các anh hùng liệt sĩ. Đó còn là nơi nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống có trách nhiệm, có lý tưởng và biết trân trọng hòa bình. Bởi quá khứ đã từng rất gian nan – để hôm nay đất nước được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn