Mẹ Việt Nam Anh hùng

NHỮNG NGƯỜI GIỮ “MẠCH MÁU” CỦA CÁCH MẠNG

Vĩnh Long21/08/2026Đoàn xã Đinh Trang Thượng (Đinh Trang Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa Đà Lạt những năm chiến tranh, có những con người ngày ngày đi qua những con phố rất quen thuộc nhưng mang trong mình những bí mật có thể khiến họ mất mạng bất cứ lúc nào. Họ là những chiến sĩ giao liên nội thành, âm thầm nối Đà Lạt với các căn cứ cách mạng giữa núi rừng.

Một trong số đó là bà Đặng Thị Chính.

Công việc của bà không có tiếng súng vang lên giữa trận địa. Bà phải làm sao để những tài liệu, thư từ, tin tức và chỉ thị của cách mạng có thể đi qua mạng lưới kiểm soát dày đặc của địch mà không bị phát hiện. Chỉ một ánh mắt nghi ngờ, một cuộc kiểm tra bất ngờ hay một lần sơ suất cũng có thể khiến người giao liên bị bắt.

Vì vậy, mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt với hiểm nguy.

Những chiến sĩ giao liên nội thành thường phải tìm cách ngụy trang nhiệm vụ của mình trong những công việc rất bình thường. Họ có thể xuất hiện trên đường phố như một người dân đi chợ, một người buôn bán hay một người đi thăm người thân. Nhưng bên trong hành lý hoặc dưới lớp áo quần bình thường ấy có thể là tài liệu quan trọng của cách mạng.

Họ phải ghi nhớ những địa điểm, giờ giấc và ám hiệu, đồng thời luôn sẵn sàng thay đổi phương án nếu phát hiện có mật vụ theo dõi.

Có những chuyến đi chỉ vài cây số nhưng kéo dài trong nỗi căng thẳng tột cùng.

Bởi phía trước là địch.

Phía sau cũng có thể là địch.

Nhưng nếu không đi, mệnh lệnh sẽ không đến được nơi cần đến. Một đơn vị ngoài căn cứ có thể không nhận được thông tin. Một cơ sở trong thành phố có thể bị cô lập.

Vì thế, những người giao liên vẫn đi.

Họ trở thành “mạch máu” nối vùng căn cứ với nội thành, giữ cho phong trào cách mạng ở Đà Lạt không bị chia cắt.

Điều đáng quý là rất nhiều người trong số họ không trực tiếp cầm súng. Họ chiến đấu bằng sự gan dạ, trí nhớ và khả năng ứng biến. Có người bị bắt, bị tra hỏi, chịu tù đày nhưng vẫn cố bảo vệ bí mật của đồng đội.

Đằng sau những trận đánh được ghi vào lịch sử luôn có những con người âm thầm như thế.

Họ không xuất hiện trên chiến trường với quân phục và vũ khí. Họ đi giữa lòng thành phố, hòa vào dòng người, mang theo những bí mật của một cuộc chiến mà bất cứ lúc nào cũng có thể cướp đi mạng sống của mình.

Đến ngày Đà Lạt được giải phóng, những người giao liên ấy mới thực sự được bước ra khỏi bóng tối.

Nhìn thành phố bình yên trong ngày chiến thắng, có lẽ họ hiểu rằng những chuyến đi trong đêm, những lần đối mặt với mật vụ và những năm tháng sống trong nguy hiểm đã không vô nghĩa.

Bởi trong chiến tranh, có những người làm nên lịch sử bằng một trận đánh. Nhưng cũng có những người làm nên lịch sử bằng cách âm thầm đưa một mảnh giấy, một lời nhắn, một chỉ thị đi qua lòng địch và đến được nơi cần đến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn