NHỮNG NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU TRƯỜNG SƠN
NHỮNG NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU TRƯỜNG SƠN
Những bánh xe không bao giờ dừng lại Ở một góc nhỏ của nhà văn hóa thôn, những người lính già ngồi quây quần bên ấm trà nóng. Trên chiếc bàn gỗ cũ là vài tấm ảnh đen trắng đã úa màu. Mỗi bức ảnh đều gắn với một đoạn đường, một đoàn xe và một ký ức không thể nào quên. Có người từng lái xe vận tải, có người là chiến sĩ công binh, có người thuộc lực lượng thanh niên xung phong. Họ gặp nhau lần đầu trong bom đạn, và đến tận hôm nay vẫn coi nhau như anh em ruột thịt. Một bác cựu lái xe kể rằng, ngày ấy chạy xe không dám bật đèn. Mọi cung đường đều phải thuộc nằm lòng. Chỉ cần lạc tay lái vài mét là có thể lao xuống vực hoặc trúng hố bom vừa bị đánh phá. Những chiến sĩ công binh thì gần như không có khái niệm ngày hay đêm. Hễ bom vừa ngớt là lập tức lao ra san lấp hố bom, sửa cầu, vá đường. Có những đoạn đường vừa thông xe được vài giờ lại tiếp tục bị đánh phá, nhưng chưa bao giờ họ để tuyến chi viện bị tắc quá lâu. Có người cười bảo: “Ngày đó chẳng ai nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ nếu xe không qua được thì chiến trường sẽ thiếu lương thực, thiếu đạn dược.” Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi người trở về một quê, một nghề. Người làm nông, người làm thợ mộc, người mở cửa hàng nhỏ. Cuộc sống tuy còn nhiều vất vả nhưng mỗi lần gặp mặt, câu chuyện vẫn luôn bắt đầu bằng những cung đường Trường Sơn năm ấy. Điều khiến họ xúc động nhất là khi được trở lại những con đường trên địa bàn Quảng Bình cũ. Những nơi từng đầy hố bom giờ đã trở thành quốc lộ khang trang, xe cộ nối nhau đi lại. Tiếng động cơ hôm nay không còn mang theo nỗi lo, mà là âm thanh của hòa bình và phát triển.
Một bác cựu chiến sĩ lặng người nhìn dòng xe xuôi ngược rồi nói chậm rãi: “Ngày xưa chúng tôi mở đường để đất nước thống nhất. Hôm nay nhìn con đường đưa quê hương đi lên, mọi gian khổ năm ấy đều trở nên đáng giá.” Chiến tranh đã khép lại từ lâu, nhưng trong trái tim những người lính Trường Sơn, con đường ấy chưa bao giờ cũ. Nó là biểu tượng của ý chí, của tinh thần đoàn kết và của một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân để giữ cho mạch máu của Tổ quốc không bao giờ ngừng chảy.


