Bài viết

NHỮNG NGƯỜI GIỮ MÀU XANH TRÊN QUÊ HƯƠNG

Rời chiến trường trở về quê hương, những người lính năm xưa lại bắt đầu một hành trình mới. Không còn tiếng súng, họ tiếp tục cống hiến bằng đôi bàn tay lao động, góp phần xây dựng quê hương Quảng Bình cũ ngày càng đổi mới.

Quảng Trị08/07/2026Cao Thị Thu Loan (Chi đoàn trường MN Lộc Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG NGƯỜI GIỮ MÀU XANH TRÊN QUÊ HƯƠNG Tác giả: (Điền tên tác giả) NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ Nhóm nhân chứng: Hội Cựu chiến binh trên địa bàn Quảng Bình cũ tích cực tham gia xây dựng nông thôn mới, bảo vệ môi trường và giúp đỡ Nhân dân sau khi rời quân ngũ. Mô tả ngắn Rời chiến trường trở về quê hương, những người lính năm xưa lại bắt đầu một hành trình mới. Không còn tiếng súng, họ tiếp tục cống hiến bằng đôi bàn tay lao động, góp phần xây dựng quê hương Quảng Bình cũ ngày càng đổi mới. ⸻ Người lính không nghỉ hưu Buổi sáng ở một vùng quê thuộc Quảng Bình cũ bắt đầu bằng tiếng gà gáy và tiếng máy cắt cỏ ven đường. Dẫn đầu nhóm dọn vệ sinh thôn xóm là những mái đầu đã bạc trắng. Ít ai nghĩ những người đang cặm cụi phát quang bụi rậm, trồng cây xanh và sửa lại đoạn đường bê tông ấy từng là những người lính đi qua chiến tranh. Đối với họ, chiếc quân phục có thể đã cất vào tủ từ nhiều năm trước, nhưng phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ thì chưa bao giờ rời khỏi cuộc sống. Một bác cựu chiến binh cười hiền: “Ngày trước giữ từng tấc đất của Tổ quốc. Giờ giữ từng con đường, hàng cây của quê mình.” Câu nói giản dị ấy khiến nhiều người trẻ trong đoàn tình nguyện không khỏi xúc động. Những năm gần đây, hầu như phong trào nào của địa phương cũng có sự góp mặt của Hội Cựu chiến binh. Từ xây dựng nông thôn mới, hiến đất mở đường, giúp hộ nghèo sửa nhà đến vận động thanh niên lên đường nhập ngũ, các bác đều là những người đi đầu. Không chỉ góp công sức, nhiều hội viên còn tự nguyện trích lương hưu để hỗ trợ học sinh nghèo, gia đình chính sách và đồng đội có hoàn cảnh khó khăn. Có người dành cả khu vườn của mình làm nơi gặp mặt truyền thống. Có người sưu tầm những kỷ vật chiến tranh để trưng bày, giúp con cháu hiểu hơn về lịch sử quê hương. Một bác tâm sự: “Hồi trẻ cống hiến bằng sức khỏe. Giờ già rồi thì góp chút kinh nghiệm và tấm lòng.” Điều khiến các bác vui nhất là ngày càng có nhiều đoàn viên, thanh niên chủ động tìm đến để nghe kể chuyện chiến tranh, cùng tham gia các hoạt động vì cộng đồng. Các bác bảo, đó chính là dấu hiệu cho thấy ngọn lửa truyền thống vẫn đang được tiếp nối.

Chiều xuống, công việc kết thúc. Con đường trong thôn sạch sẽ hơn, hai hàng cây mới trồng thẳng tắp trong nắng. Những người lính già lau mồ hôi rồi lại cười nói rôm rả như những người bạn lâu năm. Trước khi ra về, một bác nhìn hàng cây non rồi chậm rãi nói: “Ngày xưa chúng tôi giữ màu xanh của độc lập. Hôm nay chúng tôi giữ màu xanh của quê hương.” Có lẽ, đó cũng là điều đẹp nhất ở những người lính Quảng Bình cũ. Dù ở chiến trường hay giữa cuộc sống đời thường, họ vẫn luôn sống với tinh thần cống hiến, lặng lẽ làm những việc bình dị để quê hương ngày một giàu đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NGƯỜI GIỮ MÀU XANH TRÊN QUÊ HƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa