Bài viết

NHỮNG NGƯỜI GIỮ NHỊP SỐNG HẬU PHƯƠNG

Khi những người lính nơi tiền tuyến ngày đêm chiến đấu, phía sau họ là biết bao người dân bình dị âm thầm góp sức. Không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng chính họ đã góp phần giữ vững hậu phương, tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Quảng Trị08/07/2026Nguyễn Thị Phương Thảo (Chi đoàn trường MN Lộc Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những con người bình dị làm nên điều phi thường

Trong căn nhà nhỏ nằm bên dòng sông Kiến Giang, tiếng cười của các bác cựu dân quân lại rộn rã như những ngày họ còn trẻ. Trên bàn là ấm trà nóng và vài tấm ảnh cũ đã phai màu theo năm tháng. Mỗi người một công việc khác nhau, nhưng khi chiến tranh nổ ra, tất cả đều chung một nhiệm vụ là giữ vững hậu phương. Có người ngày ngày gùi gạo, gùi muối vượt những con đường đầy hố bom để tiếp tế cho bộ đội. Có người thức trắng đêm nấu cơm, vá quần áo, chuẩn bị thuốc men. Những căn hầm nhỏ trong vườn nhà không chỉ là nơi trú ẩn, mà còn là nơi che chở thương binh trên đường hành quân. Một bác năm nay đã ngoài tám mươi tuổi nhớ lại: “Ngày ấy thiếu thốn đủ thứ, nhưng nhà nào cũng sẵn sàng nhường bát gạo cuối cùng cho bộ đội. Không ai bảo ai, vì ai cũng nghĩ đất nước là của chung.” Bom đạn có thể phá sập mái nhà, nhưng sáng hôm sau, người dân lại cùng nhau dựng lại. Ruộng bị cày xới thì tiếp tục khai hoang. Đường bị đánh hỏng thì cả làng góp sức sửa chữa. Tinh thần đoàn kết ấy đã giúp Quảng Bình cũ trở thành hậu phương vững chắc trong những năm tháng cam go nhất. Sau ngày đất nước thống nhất, những người dân năm xưa trở về với cuộc sống bình dị. Họ tiếp tục lao động, nuôi dạy con cháu và tích cực tham gia các phong trào xây dựng quê hương. Mỗi dịp gặp mặt truyền thống, điều khiến họ vui nhất không phải là nhắc về những khó khăn đã trải qua, mà là nhìn thấy quê hương ngày càng đổi mới. Những con đường bê tông thay cho đường đất, trường học, bệnh viện khang trang hơn, cuộc sống người dân ngày càng đủ đầy. Một bác cựu dân quân nhìn lũ trẻ nô đùa ngoài sân rồi xúc động nói:

-“Ngày trước chúng tôi giữ hậu phương để các con có ngày hôm nay. Bây giờ chỉ mong các cháu học thật tốt, sống thật tử tế, vậy là mãn nguyện rồi.” Buổi gặp kết thúc khi mặt trời dần khuất sau hàng tre. Những người từng góp sức giữ vững hậu phương lại trở về với cuộc sống thường ngày. Dẫu thời gian đã phủ bạc mái tóc, nhưng trong trái tim họ, tình yêu quê hương và niềm tự hào về một thời hoa lửa vẫn luôn vẹn nguyên, như ngọn lửa âm ỉ cháy suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NGƯỜI GIỮ NHỊP SỐNG HẬU PHƯƠNG | Câu chuyện thời hoa lửa