Những người giữ rừng
Ở xã Khả Cửu, những cánh rừng xanh bạt ngàn không chỉ là tài sản quý giá của thiên nhiên mà còn là mái nhà, là nguồn sống của bao thế hệ người Mường. Người dân nơi đây vẫn thường nói: "Còn rừng là còn nước, còn nước là còn bản làng."
Những người giữ rừng
Ở xã Khả Cửu, những cánh rừng xanh bạt ngàn không chỉ là tài sản quý giá của thiên nhiên mà còn là mái nhà, là nguồn sống của bao thế hệ người Mường. Người dân nơi đây vẫn thường nói: "Còn rừng là còn nước, còn nước là còn bản làng."
Trong số những người gắn bó với rừng có ông Đinh Văn Lương, một người đã dành hơn ba mươi năm tham gia bảo vệ và chăm sóc rừng. Mỗi sáng tinh mơ, khi sương còn phủ kín các triền núi, ông lại khoác chiếc ba lô, cầm con dao phát và bắt đầu hành trình tuần tra.
Con đường xuyên rừng quanh co, dốc cao, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây mới có thể đi qua. Dù nắng gắt hay mưa rừng, ông và các thành viên tổ bảo vệ rừng vẫn đều đặn kiểm tra từng khoảnh rừng, nhắc nhở người dân không chặt phá cây, không đốt nương bừa bãi và luôn đề cao cảnh giác với nguy cơ cháy rừng.
Ông thường nói với lớp thanh niên trong bản:
"Trồng một cây chỉ mất vài phút, nhưng để cây lớn thành rừng phải mất hàng chục năm. Phá một cánh rừng thì rất nhanh, nhưng để rừng hồi sinh cần biết bao công sức của nhiều thế hệ."
Lời nói giản dị ấy khiến nhiều người suy ngẫm.
Mùa khô năm ấy, nắng nóng kéo dài. Một buổi chiều, khói bốc lên từ sườn núi phía sau bản. Nhận được tin báo, tổ bảo vệ rừng cùng lực lượng dân quân, đoàn viên thanh niên và bà con lập tức mang theo dao phát, cành cây và dụng cụ chữa cháy khẩn trương lên rừng.
Sau nhiều giờ nỗ lực, đám cháy được khống chế trước khi lan sang khu rừng tự nhiên. Ai nấy đều mệt nhoài, quần áo lấm lem tro bụi, nhưng nhìn những tán cây vẫn xanh, mọi người đều nở nụ cười nhẹ nhõm.
Vài tháng sau, hưởng ứng phong trào trồng cây, đông đảo đoàn viên, hội viên và nhân dân trong xã cùng nhau trồng hàng nghìn cây bản địa trên những diện tích đất trống. Những bàn tay vun đất, tưới nước với niềm tin rằng một ngày không xa, nơi đây sẽ lại phủ kín màu xanh.
Ông Đinh Văn Lương nhìn những hàng cây non đung đưa trong gió rồi nói:
"Chúng ta trồng cây hôm nay không phải chỉ cho mình, mà còn cho con cháu mai sau."
Năm tháng trôi qua, những cây non ngày nào đã lớn lên, che phủ những sườn đồi. Rừng xanh giữ nguồn nước cho suối, bảo vệ đất, mang đến không khí trong lành và trở thành niềm tự hào của quê hương.
Những người giữ rừng không phải lúc nào cũng được nhắc tên. Họ lặng lẽ đi giữa đại ngàn, gìn giữ từng gốc cây, từng con suối và từng khoảng rừng bằng tất cả trách nhiệm và tình yêu với quê hương.
Chính sự âm thầm ấy đã góp phần giữ cho Khả Cửu mãi xanh, để tiếng chim vẫn vang giữa đại ngàn, để những dòng suối vẫn trong lành và để cuộc sống của bản làng ngày càng bình yên, no ấm.
Thông điệp: Giữ rừng là giữ nguồn sống, giữ môi trường và giữ tương lai. Mỗi người dân đều có trách nhiệm chung tay bảo vệ màu xanh của quê hương để những cánh rừng mãi là niềm tự hào của các thế hệ hôm nay và mai sau.


