Cựu chiến binh

NHỮNG NGƯỜI GIỮ TRỜI BIÊN CƯƠNG

Lào Cai03/12/2025Lồ Ngọc Lan (Đoàn Thanh niên xã Pha Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Những người giữ trời biên cương” Chuyện kể về thời hoa lửa ở Tả Gia Khâu.

Tôi gặp ông Phùng Văn Bích nguyên chiến sĩ Đồn Biên phòng Tả Gia Khâu vào một ngày cuối đông. Ông ngồi trước hiên nhà, mái tóc đã bạc trắng, nhưng dáng ngồi vẫn thẳng, ánh mắt nhìn xa như còn dõi theo đường biên năm nào. Khi tôi xin ông kể lại ký ức của “Thời hoa lửa”, ông trầm ngâm thật lâu rồi mới bắt đầu nói, giọng đều mà nặng như hơi núi Tả Gia Khâu.

“Cháu biết không… Tả Gia Khâu năm 1979 không hiền hòa như bây giờ đâu.”

Ông kể, ngày ấy đồn chỉ là mấy dãy nhà gỗ thấp, nằm dựa lưng vào dãy núi đá dựng đứng. Trước mặt là đường biên giới mờ trong sương, nơi gió mùa thổi hun hút và cũng là nơi người lính phải canh giữ từng tấc đất.

Sáng tháng Hai năm ấy, khi hơi sương còn phủ trắng cả bản Lao Tô Chải, tiếng pháo từ phía bên kia biên giới bất ngờ dội xuống. Đồi núi rung lên như có con thú lớn vừa cuộn mình thức giấc. Lính trong đồn bật dậy, người cầm súng, người chạy tiếp đạn, người truyền tin. Không ai kịp ăn, không ai kịp nghĩ. Lệnh được đưa ra chỉ bằng một câu ngắn: “Giữ đồn. Giữ đất. Giữ vùng trời tổ quốc”

“Thời điểm đó, biên phòng bọn ông không có nhiều vũ khí hiện đại đâu,” ông Bích cười buồn, “chỉ có súng bộ binh, ít đạn, nhưng bù lại thì có trái tim không biết lùi.”

Người lính Tả Gia Khâu chia nhau bám chốt trên các mỏm đá cao. Đêm nào cũng rét đến cắt thịt, gió quất vào mặt như kim. Có lúc pháo nổ gần đến mức đất đá tung lên phủ trắng tóc. Nhưng không ai rời vị trí. “Không phải vì không sợ,” ông nói, “mà vì đằng sau lưng mình là dân bản Mông, Thu Lao, Phù Lá, Tu Dí, Nùng là cả Tổ quốc.”

Những ngày chiến sự ác liệt nhất, dân bản từ dưới thung lũng lén mang lên từng gùi ngô, từng bát muối, từng nắm lá thuốc rừng. Đường đi toàn mỏm đá sắc như dao, lại phải tránh tầm quan sát của địch. Nhưng họ vẫn đi. Có người còn buộc khăn trắng lên đầu để nếu có hy sinh thì dễ nhận ra.

“Các cụ bảo một câu mà bọn ông nhớ mãi: ‘Người giữ biên là giữ cho bản mình. Bản còn thì người cũng còn.’

Có hôm, địch pháo kích cả buổi trời. Một bức tường đồn sập, khói bụi mù mịt. Đất đá bắn lên rát bỏng. Ông Bích kể, lúc đó chỉ nghe tiếng mọi người hô nhau: “Ai còn đứng được thì giữ chốt! Ai bị thương thì dìu nhau vào hầm!” Không ai nghĩ đến cái chết, chỉ nghĩ đến lá cờ đỏ đang tung trên đỉnh cột cao nhất đồn.

Đêm ấy, khi loạt pháo cuối cùng dứt, cả Tả Gia Khâu chìm trong màu đỏ kỳ lạ màu của lửa, của trời đêm xé toạc bởi ánh chớp pháo, và cả màu của niềm kiên quyết trong mắt người lính. Họ đứng cạnh nhau, bùn đất bám đầy người, áo rách tả tơi nhưng vai vẫn sát vai. Không ai nói một lời, nhưng ai cũng hiểu họ đã không lùi.

Rồi chiến sự lắng xuống. Bà con trở về nương, bộ đội trở về doanh trại dựng lại tường đồn, sửa lại bếp lửa. Núi rừng Tả Gia Khâu xanh trở lại. Nhưng những ký ức của thời “hoa lửa” thì vẫn nguyên như ngày nào.

Ông Bích ngước nhìn dãy núi mờ trong chiều muộn rồi khẽ nói với tôi

“Thời ấy, bọn ông giữ đất bằng cả sinh mạng. Hôm nay các cháu đi trên con đường biên giới bằng phẳng, hãy nhớ rằng có những người đã nằm lại giữa những mỏm đá kia để giữ vùng trời Tổ quốc.”

Tôi lặng người, nghe gió thổi qua những tán sa mộc, như mang theo cả tiếng vọng của quá khứ.
Tả Gia Khâu hôm nay bình yên, nhưng trong lòng núi vẫn còn âm vang của những người lính đã đứng vững giữa “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn