Bài viết

Những người giữ tuyến đường quê giữa thời bom đạn

Nguyễn Minh Vương

Hải Phòng22/08/2026xã Hợp Tiến (Xã Hợp Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Hợp Tiến nằm trong một vùng quê có vị trí quan trọng của Nam Sách. Người dân không chỉ đóng góp thanh niên cho quân đội mà còn tham gia bảo đảm giao thông, sản xuất và phục vụ chiến đấu.

Trong số đó có những thanh niên xung phong quê Hợp Tiến.

Họ phần lớn là những chàng trai, cô gái còn rất trẻ. Rời khỏi gia đình, họ đi làm nhiệm vụ ở những nơi mà chiến tranh đang diễn ra ác liệt.

Công việc của họ không phải lúc nào cũng là cầm súng.

Có người làm đường.

Có người san lấp hố bom.

Có người vận chuyển lương thực, đạn dược.

Có người làm nhiệm vụ bảo đảm cho những đoàn xe và bộ đội đi qua.

Có khi vừa làm việc xong, họ phải lập tức tìm chỗ tránh bom.

🌙 Một thế hệ tuổi đôi mươi

Điều đặc biệt của những thanh niên xung phong là họ thường không được nhắc đến nhiều như những người lính trực tiếp chiến đấu.

Nhưng nếu một con đường bị bom đánh phá mà không được sửa chữa, đoàn xe không thể đi.

Nếu cầu bị đánh sập mà không có người khắc phục, hàng hóa và bộ đội không thể tiếp tục hành quân.

Nếu đường vận chuyển bị cắt, chiến trường phía trước sẽ gặp khó khăn.

Vì vậy, công việc của họ cũng là một phần của cuộc chiến.

Một người có thể vừa mới sửa xong đoạn đường.

Một lúc sau, máy bay địch xuất hiện.

Bom đánh xuống.

Con đường vừa được sửa lại bị phá hỏng.

Và họ lại phải bắt đầu từ đầu.

Đó là một công việc tưởng như lặp đi lặp lại vô tận.

Nhưng họ vẫn làm.

🕯️ Khi trở về quê

Có những người may mắn trở về Hợp Tiến sau chiến tranh.

Nhưng cũng có người mang theo thương tật hoặc những ký ức không thể quên.

Ngay cả nhiều thập kỷ sau chiến tranh, địa phương vẫn tiếp tục chăm lo cho những cựu thanh niên xung phong và gia đình chính sách. Chẳng hạn, tháng 7/2026, xã Hợp Tiến cùng Nhà máy Z173 đã bàn giao Nhà Tình nghĩa cho bà Mạc Thị Dạp, một cựu thanh niên xung phong, thuộc gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn tại thôn Mạc Đĩnh Chi.

Câu chuyện ấy cho thấy một điều rất thật:

Chiến tranh đã qua hơn nửa thế kỷ, nhưng những người từng đi qua chiến tranh vẫn còn sống giữa quê hương.

Họ không còn mặc quân phục.

Không còn tiếng bom.

Không còn những đêm phải sửa đường trong ánh sáng chớp của pháo sáng.

Nhưng những năm tháng tuổi trẻ ấy vẫn nằm lại trong ký ức.

Điều mình thích ở câu chuyện này là nó không kể về một trận đánh lớn.

Nó kể về những người trẻ làm những công việc rất bình thường trong một hoàn cảnh phi thường.

Có người dùng súng để bảo vệ đất nước. Có người dùng cuốc, xẻng và đôi bàn tay để giữ cho con đường không bị đứt. Cả hai đều góp một phần tuổi trẻ của mình cho thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn