NHỮNG NGƯỜI GỬI LẠI TUỔI HAI MƯƠI
NHỮNG NGƯỜI GỬI LẠI TUỔI HAI MƯƠI
NHỮNG NGƯỜI GỬI LẠI TUỔI HAI MƯƠI
Có những người lính mãi mãi chỉ ở tuổi hai mươi.
Họ không kịp có mái tóc bạc.
Không kịp lập gia đình.
Không kịp nhìn thấy những con đường mới trên quê hương.
Không kịp gặp lại cha mẹ.
Nhưng họ đã sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Những người trở về sau này thường nói về họ bằng sự trân trọng đặc biệt.
Không phải vì họ muốn nhắc đến chiến tranh.
Mà bởi họ sợ rằng thời gian sẽ làm người đời quên mất những cái tên ấy.
Vì thế, mỗi lần trở lại chiến trường, họ tìm đến những nơi đồng đội từng chiến đấu.
Một nén hương.
Một bó hoa.
Một phút im lặng.
Không cần nhiều hơn.
Bởi người đã hy sinh không cần những lời ca ngợi quá lớn.
Họ chỉ cần được nhớ.



