Cựu Thanh niên xung phong

Những người hậu cần phía sau mặt trận

Hồi ức của những ngày hậu cần – Vũ Đình Quế, cựu Thanh niên xung phong

Hải Phòng12/01/2026Nguyễn Thái Anh (Đoàn phường Chu Văn An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những người hậu cần phía sau mặt trận

Tôi tên là Vũ Đình Quế, sinh năm 1938, hiện cư trú tại tổ dân phố Ninh Chấp 6. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, dù tuổi đời đã ngoài hai mươi, tôi vẫn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, đảm nhận công tác hậu cần phục vụ chiến trường. Với chúng tôi ngày ấy, được đứng trong đội ngũ chi viện cho tiền tuyến đã là một vinh dự lớn lao.

Công tác hậu cần trong chiến tranh không hào nhoáng, không có tiếng súng xung phong trực diện, nhưng lại là nhiệm vụ âm thầm, bền bỉ và đầy hiểm nguy. Đơn vị của tôi phụ trách tiếp nhận, bảo quản và phân phối lương thực, thực phẩm, thuốc men, quân trang cho các đơn vị bộ đội đang chiến đấu ở phía trước. Mỗi bao gạo, mỗi thùng thuốc đều gắn liền với sự sống của chiến sĩ nơi chiến hào.

Những kho hậu cần thường được dựng tạm trong rừng sâu, dưới tán cây rậm rạp hoặc trong các hầm đất ngụy trang kín đáo. Ban ngày, chúng tôi tranh thủ gia cố kho, sắp xếp hàng hóa, đào hầm trú ẩn; ban đêm mới tổ chức vận chuyển. Địch đánh phá rất ác liệt các tuyến đường tiếp tế, vì vậy mọi hoạt động đều phải tuyệt đối bí mật, chính xác từng khâu.

Tôi còn nhớ có những đợt cao điểm, hàng hóa từ hậu phương dồn về nhiều, nhưng phương tiện vận chuyển thiếu thốn. Chúng tôi phải chia nhau gùi từng bao gạo, thùng đạn, cáng thương binh vượt qua những đoạn đường lầy lội, cầu tạm chênh vênh. Có hôm mưa rừng xối xả, bùn ngập đến mắt cá chân, mỗi bước đi nặng như đeo đá. Nhưng không ai kêu ca, bởi ai cũng hiểu rằng phía trước, bộ đội đang chờ.

Nguy hiểm luôn rình rập. Máy bay Mỹ thường xuyên trinh sát, ném bom vào các khu vực nghi có kho hậu cần. Có lần, khi chúng tôi vừa hoàn tất việc chuyển hàng sang vị trí mới thì bom trút xuống kho cũ, đất đá vùi lấp tất cả. Nhìn cảnh ấy, ai cũng thắt lòng, bởi nếu chậm hơn một chút thôi, có lẽ nhiều người đã không còn cơ hội trở về.

Trong gian khổ, tình đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. Chúng tôi thay nhau gác kho, nhường nhau từng bát cơm độn sắn, từng ngụm nước. Khi có đồng chí bị sốt rét hay thương nhẹ do bom mảnh, cả tổ cùng chăm sóc, động viên để tiếp tục bám trụ nhiệm vụ. Không ai nghĩ cho riêng mình, bởi nhiệm vụ hậu cần không cho phép một mắt xích nào bị đứt gãy.

Mỗi lần bàn giao đủ lương thực, thuốc men cho đơn vị bộ đội, nhìn các anh siết chặt tay chúng tôi và nói: “Có các đồng chí phía sau, chúng tôi yên tâm chiến đấu”, tôi thấy mọi vất vả đều xứng đáng. Chính những lời giản dị ấy đã tiếp thêm cho tôi và đồng đội sức mạnh để vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất.

Chiến tranh đã lùi xa, tôi trở về đời thường với dáng vóc của một người lao động bình dị. Nhưng trong sâu thẳm, tôi luôn tự hào vì đã có một thời đứng ở phía sau mặt trận, góp phần giữ cho mạch máu hậu cần không ngừng chảy. Đó là quãng đời không thể nào quên, nơi tuổi trẻ của chúng tôi đã hòa vào vận mệnh của đất nước.

Với tôi, những năm tháng làm Thanh niên xung phong không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là minh chứng cho tinh thần xung phong, trách nhiệm và hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn