Những người liệt sĩ vô danh
Tôi được biết rằng trên khắp đất nước ta có rất nhiều anh hùng liệt sĩ đã hy sinh để bảo vệ Tổ Quốc, nhưng có những người không ai biết tên. Họ được gọi là những anh hùng liệt sĩ "vô danh", mỗi khi nghe đến 2 chữ "vo danh" đó, lòng tôi lại thấy nghẹn ngào và biết ơn vô cùng.
Có những người ra đi khi còn rất trẻ, chưa kịp viết lên trang giấy tên, tuổi mình. Có những người hy sinh ở rừng sâu, trên núi cao hay giữa chiến trường khốc liệt, không ai biết họ là ai, bao nhiêu tuổi, quê ở đâu, nhưng dù không biết tên, họ vẫn sống mãi trong tim của nhân dân vì đã dũng cảm chiến đấu để giũ gìn độc lập cho đất nước.
Khi đứng trước những tấm bia khắc dòng chữ "Liệt sĩ vô danh", tôi cảm thấy như mình đang đứng trước những người hùng thầm lặng. Có lẽ họ không mong được ghi nhớ hay ca ngợi, họ chỉ mong đất nước được bình yên, hạnh phúc. Nhờ sự hy sinh của họ mà hôm nay chúng tôi được đến trường, được vui chơi và được sống trong hòa bình.
Tôi hiểu rằng hòa bình không phải tự nhiên mà có, mà đó là kết quả của biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đã ngã xuống. Dù họ vô danh nhưng với tôi những anh hùng liệt sĩ ấy mãi mãi là những ngôi sao sáng trên bầu trời Tổ quốc.



