Những người lính chiến đấu cũng có thể là “y tá” cứu chữa cho bệnh binh
Cũng trong đợt Tổng động viên năm 1971, Đại tá Nguyễn Đình Lập, chàng thanh niên 17 tuổi viết đơn tình nguyện xin nhập ngũ. Ông là bộ đội trinh sát của tiểu đoàn 7, sư đoàn 18, trung đoàn 35. Tháng 8 năm 1972, trung đoàn của ông tiến thẳng vào Quảng Trị, có nhiệm vụ chốt giữ Thành cổ.
Một đại đội có hơn 70 người, thế nhưng chỉ có một y sĩ. Do vậy, trong những trận đánh nếu chỉ có 1 người lo cấp cứu, băng bó cho chiến sĩ thôi sẽ không thể làm xuể. Để tránh cho những đồng chí hy sinh không đáng có, bất cứ bộ đôi nào cũng được huấn luyện về cấp cứu, trang bị băng bông để dùng khi cần thiết.
“Bản thân chúng tôi trong quá trình huấn luyện cũng được đào tạo về sơ cứu 6 tháng, do vậy, với những vết thương đơn giản thì các bác vẫn có thể làm được. Mỗi chiến sĩ, trong người lúc nào cũng đều có túi bông băng, thuốc sát trùng, gây tê, do vậy mặc dù không phải y tế nhưng với những vết thương đơn giản thì chúng tôi đều có thể sơ cứu được” – Ông Nguyễn Đình Lập cho biết.



