Bài viết

NHỮNG NGƯỜI LÍNH CHƯA CÓ TÊN Ở NGHĨA TRANG ĐƯỜNG AN

Nguyễn Minh Vương

Hải Phòng22/08/2026xã Đường An (Xã Đường An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở quê hương Đường An hôm nay có những nghĩa trang liệt sĩ vẫn được người dân chăm sóc, hương khói. Trong đó có những phần mộ mà trên bia chưa thể ghi đầy đủ tên tuổi, quê quán của người đã hy sinh.

Theo thông tin của xã Đường An, hiện trên địa bàn xã có 24 phần mộ liệt sĩ chưa xác định được thông tin: Nghĩa trang Liệt sĩ Thúc Kháng có 13 phần mộ và Nghĩa trang Liệt sĩ Thái Học có 11 phần mộ.

Đằng sau mỗi ngôi mộ vô danh ấy là một câu chuyện mà có lẽ chiến tranh đã mang đi quá nhiều chi tiết.

Có thể người lính ấy từng có một mái nhà nhỏ.

Có thể trước ngày lên đường, anh từng đứng bên mẹ, bên cha, bên người vợ trẻ và nói một câu rất giản dị: “Con đi rồi sẽ về.”

Nhưng chiến tranh đã không cho tất cả những người ra đi cơ hội trở về.

Năm tháng trôi qua, quê hương thay đổi. Những người thuộc thế hệ chiến tranh dần già đi. Nhưng tại nghĩa trang Đường An, những ngôi mộ chưa có tên vẫn nằm đó, lặng lẽ nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời mà rất nhiều người trẻ đã đem tuổi xuân của mình đổi lấy hòa bình.

Tháng 7 năm 2026, xã Đường An bắt đầu thực hiện việc lấy mẫu hài cốt đối với các phần mộ chưa xác định được thông tin để phục vụ giám định ADN. Trước khi lấy mẫu, các nghi lễ dâng hương, cầu siêu, cầu an được tổ chức trang trọng tại các nghĩa trang.

Điều đặc biệt xúc động là công việc ấy không chỉ nhằm xác định một cái tên trên bia mộ.

Đó còn là hành trình tìm lại một người con cho một gia đình.

Một kết quả ADN có thể giúp một người mẹ, một người vợ, một người em sau hàng chục năm biết được nơi người thân của mình đã nằm lại.

Có những gia đình đã chờ đợi hơn nửa thế kỷ.

Có những người con lớn lên mà chưa từng biết mặt cha.

Có những người mẹ ra đi khi vẫn mang theo câu hỏi: “Con mình đang ở đâu?”

Vì thế, việc tìm kiếm và xác định danh tính những liệt sĩ vô danh ở Đường An mang một ý nghĩa đặc biệt. Đó là cách quê hương trả lại tên tuổi cho những người đã hy sinh.

Và biết đâu, trong một ngày không xa, trên những tấm bia từng chỉ có dòng chữ “Liệt sĩ chưa xác định được thông tin”, sẽ xuất hiện những cái tên cụ thể.

Một cái tên.

Một quê quán.

Một năm sinh.

Một cuộc đời.

Để những người lính đã nằm lại giữa thời hoa lửa cuối cùng cũng được trở về với gia đình bằng chính tên tuổi của mình.

Họ đã hy sinh khi đất nước cần. Và hơn nửa thế kỷ sau, quê hương vẫn đang đi tìm họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn