NHỮNG NGƯỜI LÍNH CÒN Ở LẠI NƠI TIỀN TUYẾN
NHỮNG NGƯỜI LÍNH CÒN Ở LẠI NƠI TIỀN TUYẾN
Lịch sử của một dân tộc không chỉ được viết nên bởi những tên tuổi lớn được khắc ghi
trên bia đá, mà đôi khi, nó được bồi đắp từ những mảnh đời vô danh hòa vào sông núi.
Dẫu thời gian có trôi đi, lớp bụi mờ năm tháng có phủ lên chiến trường xưa, thì hình
bóng của "người lính bị lãng quên" vẫn mãi là một biểu tượng thiêng liêng, sừng sững.
Họ đã sống và chết, giản dị và bình tâm. Không ai nhớ mặt đặt tên, nhưng họ đã làm nên
đất nước.
Chiến tranh qua đi, để lại phía sau những khoảng trống không gì bù đắp nổi. Có những
con người đã bước vào cuộc chiến khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ mang theo một mùa xuân
chưa kịp sống hết, những ước mơ còn dang dở chưa kịp gọi thành tên, và một trái tim
nguyên vẹn trọn đời dành cho quê hương.
Họ đi qua những miền đất khốc liệt nhất của lịch sử nơi mỗi bước chân đều có thể là
một lời từ biệt cuối cùng. Ở nơi đó, bình minh được đổi bằng máu, sự sống và cái chết
mỏng manh như sợi chỉ.
Thế nhưng, điều kỳ diệu là họ vẫn bước đi. Không phải vì họ không biết sợ, mà bởi họ
hiểu sâu sắc rằng: Có những điều lớn lao hơn cả sự sống của một cá nhân. Hạnh phúc
của nhân dân, sự trường tồn của Tổ quốc đặt lên trên hết thảy.
Có những người lính may mắn được trở về, mang theo trên thân thể những vết thương
lặng thầm nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời. Nhưng cũng có biết bao người đã vĩnh viễn
nằm lại giữa những miền đất xa xôi, để tuổi 20 mãi mãi dừng lại ở đó. Họ không kịp nhìn
thấy đất nước trong những ngày thanh bình. Họ không kịp bước trên những con đường
ngập tràn hoa nắng hôm nay. Họ không kịp biết rằng, từ sự hy sinh thầm lặng của chính
mình, biết bao thế hệ mai sau đã được lớn lên dưới bầu trời không còn tiếng súng.
Như vị anh hùng Phan Đình Giót. Trong trận đánh cứ điểm Him Lam, khi hoả lực từ lô
cốt địch bắn ra dữ dội làm cản đường bước tiến của ta, dù ông đã bị thương nặng
nhưng ông vẫn lao tới lấy thân mình bịt kín lỗ châu mai để dập tắt hoả điểm của địch, mở
đường cho đồng đội xông lên tiến thẳng tiêu diệt cứ điểm của địch và giành thắng lợi
hoàn toàn cho quân ta. Sau đó, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ
trang nhân dân năm 1955.
Có nơi nào như đất nước chúng ta, viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ, khi giặc đến
vạn người con quyết tử cho một lần Tổ quốc được sinh ra. Họ đi qua những miền đất
khốc liệt nhất của lịch sử, nơi mỗi bước chân đều có thể là một lời từ biệt. Nơi bình minh
đôi khi được đổi bằng máu và sự sống được đặt lên bàn cân của vận mệnh non sông. Họ
biết phía trước có thể là hiểm nguy, biết con đường mình đi có thể không có ngày trở lại,
nhưng vẫn bước đi với một sự bình thản thiêng liêng của những người hiểu rằng có
những điều lớn lao hơn cả sự sống của một cá nhân. Có người trở về, mang theo những
vết thương lặng thầm của chiến tranh. Có người nằm lại giữa một miền đất xa xôi. Họ
không kịp nhìn thấy đất nước trong những ngày thanh bình. Nhưng chính sự vắng mặt
của họ đã làm nên sự hiện diện của hòa bình. Chiến tranh rồi cũng lùi vào quá khứ,
những cánh đồng lúa lại xanh ngút ngàn, những mái nhà ấm áp lại sáng đèn, những buổi
bình minh lại thong thả đi qua trên quê hương. Chỉ có những người lính đã nằm xuống là
mãi mãi ở lại với tuổi xuân của mình. Họ đã trao phần đời đẹp nhất cho Tổ quốc để chúng ta được nhận về những ngày tháng bình yên, đã đi qua bóng tối để ánh sáng có
thể ở lại lâu hơn trên mảnh đất này.
"Họ cầm súng để chúng ta được cầm bút. Họ đi trong bóng tối để chúng ta được ngắm
bình minh."
Sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối, giữa gian lao và yên bình ấy là thước đo chính xác
nhất cho giá trị của độc lập, tự do. Mỗi khi chúng ta cầm trên tay một trang sách, viết
xuống một dòng chữ, hay thảnh thơi ngắm nhìn một sớm mai trong veo, hãy dừng lại
một nhịp để nhớ rằng: Phía sau sự bình yên tưởng chừng giản dị ấy là biết bao bước
chân đã đi về phía gian lao. Có những người đã dùng chính tuổi xuân để viết nên quyền
được sống cho các thế hệ mai sau.
Tên tuổi của họ có thể không còn hiện diện trên những tấm bia kỷ niệm, không được
khắc ghi trong từng trang sử lớn, nhưng họ vẫn lặng lẽ ngân lên trong từng tấc đất quê
hương, trong màu cờ đỏ thắm, trong dáng núi hiên ngang và trong tiếng gọi thiêng liêng
hai tiếng Tổ quốc. Họ đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, để đất nước mãi mãi
trường tồn.



