Những người lính của mặt trận Vị Xuyên
Những người lính cách đây hơn 40 năm đã chiến đấu ở những cao điểm máu lửa nhất của mặt trận Vị Xuyên, những người lính chỉ mới mười tám đôi mươi, bỏ lại sau lưng những gì đẹp nhất, hi sinh xương máu giữ từng tấc đất quê hương. Mỗi CCB đều mang câu chuyện của mình, kỷ niệm, đau thương và tiếc nhớ đồng đội vĩnh viễn nằm lại mảnh đất này.
CCB Nguyễn Văn Hợp đã cùng liệt sỹ Lê Trần Mãn giữ cao điểm 685 kể lại: Hai ngày đánh trận liên tiếp, Đại đội trưởng Lê Trần Mãn sau khi địch chiếm E5 đã cùng 3 chiến sĩ đánh diệt kẻ thù. Trên cao điểm không nước, không lương thực, 7 người tiếp tế từ hang Làng Lò luân phiên nhau cứ 2 người mang cơm, 2 người mang nước cho các chiến sĩ giữ chốt. Sau khi đưa thương binh xuống, Lê Trần Mãn lại tiếp tục chiến đấu cho đến khi hết đạn anh gọi điện “xin mưa” trên đỉnh 685, (mưa ở đây là cơn mưa đạn pháo). CCB Nguyễn Văn Hợp rưng rưng kể về sự hi sinh của đồng đội, sau khi đạn pháo dội xuống đỉnh 685, đồng chí Lê Trần Mãn đã hy sinh, đồng đội tìm thấy anh còn nguyên vẹn trong một hốc đá, Anh Hùng Lê Trần Mãn được đồng đội bọc lại bằng chăn bông, giấu vào một khe đá. Khi quân tiếp tế của ta lên tải thương và tiếp đạn, địch nổ pháo giữ đội không thể lên cao điểm được. Từ đó thi hài của anh hùng Lê Trần Mãn cũng nằm lại trên chốt cao đó tới ngày nay.
Giờ đây, hơn 2.000 chiến sĩ vẫn còn nằm rải rác trên các cao điểm trên tuyến biên giới, có nhiều vật cản nổ chưa được rà phá; các nhân chứng từng chiến đấu ở đây cũng ngày càng ít đi. Các anh vẫn nằm đó nơi chiến hào hoa lửa, tuổi 20 của những người anh hùng vĩnh viễn nằm ở nơi biên cương, linh hồn bất tử của các anh hòa vào đất, vào cỏ cây làm thành lũy giữ biên cương Tổ quốc. Những nén nhang, những ngọn nến của đồng đội, của nhân dân các thế hệ sau sẽ mãi được thắp lên để tưởng nhớ và tri ân sự hi sinh cao cả của các anh…


