Khác

NHỮNG NGƯỜI LÍNH CỦA SƯ ĐOÀN 313

Liệt sĩ Nguyễn Văn Lương Nếu Sư đoàn 356 thường được nhắc đến khi nói về ngày 12/7/1984, thì Sư đoàn 313 cũng là một trong những đơn vị chủ lực gắn bó lâu dài với mặt trận Vị Xuyên. Trong suốt những năm 1984–1989, các đơn vị của Sư đoàn 313 nhiều lần được giao nhiệm vụ chiến đấu tại đây. Nguyễn Văn Lương là một trong những người lính thuộc thế hệ ấy.

Tuyên Quang18/08/2026Xã Tân Trịnh (Đoàn xã Tân Trịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sĩ Nguyễn Văn Lương

Nếu Sư đoàn 356 thường được nhắc đến khi nói về ngày 12/7/1984, thì Sư đoàn 313 cũng là một trong những đơn vị chủ lực gắn bó lâu dài với mặt trận Vị Xuyên.

Trong suốt những năm 1984–1989, các đơn vị của Sư đoàn 313 nhiều lần được giao nhiệm vụ chiến đấu tại đây.

Nguyễn Văn Lương là một trong những người lính thuộc thế hệ ấy.

Anh đến với biên giới trong một thời kỳ mà cuộc chiến không diễn ra trong một vài ngày hay một vài tuần.

Đó là một cuộc chiến kéo dài nhiều năm.

Đơn vị này rút xuống, đơn vị khác lên thay.

Nhưng nhiệm vụ bảo vệ trận địa vẫn tiếp tục.

Người lính đến sau tiếp nhận công sự từ người lính đến trước.

Họ tiếp nhận cả những câu chuyện về đồng đội đã hy sinh.

Vị Xuyên vì thế trở thành nơi nhiều thế hệ chiến sĩ lần lượt đi qua.

Có người trở về.

Có người mãi mãi ở lại.

Nguyễn Văn Lương là một trong những người không thể trở về.

Điều đáng nhớ về những người lính như anh là họ không chỉ chiến đấu trong một trận đánh.

Họ phải sống với chiến trường trong thời gian dài.

Sáng mở mắt ra là trận địa.

Đêm xuống vẫn phải cảnh giác.

Những ngày nghỉ hiếm hoi cũng không thực sự là những ngày bình thường.

Mỗi người lính đều hiểu rằng bất cứ lúc nào nhiệm vụ cũng có thể bắt đầu.

Trong những năm chiến đấu tại Vị Xuyên, các đơn vị Sư đoàn 313 phải chịu tổn thất rất lớn. Tư liệu cho biết trong toàn bộ thời gian chiến đấu tại mặt trận, đây là một trong những đơn vị có tỷ lệ thương vong hỏa tuyến cao nhất.

Những con số ấy khi nhìn trên giấy có thể rất lạnh lùng.

Nhưng mỗi con số là một con người.

Mỗi người là một gia đình.

Và mỗi gia đình là một quê hương.

Nguyễn Văn Lương cũng có một quê hương như thế.

Nơi có những con đường anh từng đi.

Những người thân từng gọi tên anh.

Những kỷ niệm tuổi thơ.

Rồi anh rời quê đi bộ đội.

Và cuối cùng, Vị Xuyên trở thành nơi ghi dấu phần đời cuối cùng của anh.

Nhiều năm sau, những người lính từng chiến đấu tại Vị Xuyên trở lại.

Họ kể về những người đã mất.

Không phải lúc nào họ cũng nhớ được tất cả chi tiết.

Nhưng tên đồng đội thì thường rất khó quên.

Bởi trong chiến tranh, một người lính không chỉ là người cùng đơn vị.

Đó là người cùng chia sẻ sự sống.

Cùng chịu gian khổ.

Cùng trông chờ ngày trở về.

Nguyễn Văn Lương đã không có ngày trở về ấy.

Nhưng tên anh vẫn còn trong ký ức của một thế hệ.

Hoa lửa Nguyễn Văn Lương – người lính thuộc thế hệ Sư đoàn 313 chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên; một cái tên giữa hàng nghìn người đã gửi lại tuổi trẻ nơi biên giới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn