NHỮNG NGƯỜI LÍNH CỦA SƯ ĐOÀN 356
Trở lại Vị Xuyên để gọi tên đồng đội Có một điều rất đặc biệt ở những cựu chiến binh từng chiến đấu tại Vị Xuyên. Sau hàng chục năm, họ vẫn trở lại. Không phải để tìm lại chiến tranh. Mà để tìm lại những người đã không trở về. Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, Sư đoàn 356 là một trong những đơn vị gắn liền với Mặt trận Vị Xuyên. Những người lính của đơn vị từng chiến đấu trên những điểm cao của Hà Giang. Nhiều người hy sinh. Nhiều người trở về mang theo thương tật. Và cũng có những người trở về nhưng suốt đời mang trong mình ký ức về đồng đội.
Trở lại Vị Xuyên để gọi tên đồng đội
Có một điều rất đặc biệt ở những cựu chiến binh từng chiến đấu tại Vị Xuyên.
Sau hàng chục năm, họ vẫn trở lại.
Không phải để tìm lại chiến tranh.
Mà để tìm lại những người đã không trở về.
Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, Sư đoàn 356 là một trong những đơn vị gắn liền với Mặt trận Vị Xuyên.
Những người lính của đơn vị từng chiến đấu trên những điểm cao của Hà Giang.
Nhiều người hy sinh.
Nhiều người trở về mang theo thương tật.
Và cũng có những người trở về nhưng suốt đời mang trong mình ký ức về đồng đội.
Một trong những cựu chiến binh từng kể lại ký ức Vị Xuyên là Thượng úy Nguyễn Xuân Đệ, người từng thuộc Sư đoàn 356 và tham gia nhiều trận đánh trên mặt trận này. Tư liệu của tỉnh Hà Giang ghi nhận ông là một trong những nhân chứng trực tiếp của những năm tháng chiến đấu ác liệt ấy.
Khi nhắc về Vị Xuyên, ông không chỉ nói về chiến trường.
Ông nói về những người lính.
Những người từng cùng đơn vị.
Những người đã chia sẻ với nhau những ngày tháng khó khăn.
Rồi có những người không trở về.
Đối với người ngoài, một cái tên trong danh sách liệt sĩ có thể chỉ là một dòng thông tin.
Nhưng đối với người đồng đội, đó có thể là một gương mặt quen thuộc.
Một người từng ngồi cạnh.
Một người từng cùng hành quân.
Một người từng gọi nhau bằng những cái tên rất giản dị.
Bởi vậy, nhiều năm sau chiến tranh, những người lính cũ vẫn trở về Hà Giang.
Họ đến Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.
Họ đến điểm cao 468.
Họ gặp lại nhau.
Và kể lại những câu chuyện của một thời tuổi trẻ.
Chương trình “Hành quân theo bước chân anh” tại Thanh Thủy từng đưa hơn 100 đoàn viên, thanh niên và du khách đến dâng hương tại Đền thờ các Anh hùng liệt sĩ trên điểm cao 468, đồng thời nghe các cựu chiến binh Mặt trận Vị Xuyên hồi tưởng về cuộc chiến đấu kéo dài từ 1979 đến 1989.
Đó chính là cách ký ức được truyền lại.
Người lính già kể.
Người trẻ lắng nghe.
Một thế hệ từng đi qua chiến tranh trao lại cho thế hệ sau những câu chuyện về đồng đội.
Và từ đó, những người đã hy sinh không chỉ còn tồn tại trong những dòng chữ trên bia mộ.
Họ sống trong ký ức.
Trong những câu chuyện.
Trong những nén hương.
Và trong lòng những người trở về.
Hoa lửa Vị Xuyên – có những người lính đã trở về, nhưng trong hành trang của họ luôn có một phần tuổi trẻ và những người đồng đội đã nằm lại nơi biên cương.


