NHỮNG NGƯỜI LÍNH ĐÃ VƯỢT QUA GIAN KHÓ NĂM 1980 NHƯ THẾ NÀO?
Năm 1980, đất nước vừa bước qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nền kinh tế vẫn còn đầy rẫy những chồng chất, ngổn ngang. Đời sống người dân nói chung, quân đội nói riêng lâm vào cảnh thiếu thốn triền miên, đặc biệt là lương thực, thực phẩm. Cơ chế bao cấp vốn đã bộc lộ nhiều hạn chế lại càng thêm lúng túng trong việc điều phối, phân phối nhu yếu phẩm.
Giữa bối cảnh ấy, Chính phủ buộc phải có những điều chỉnh mang tính tình thế để cân đối nhu cầu và khả năng cung ứng. Theo Quyết định số 134 của Thủ tướng Chính phủ về việc cung cấp lương thực: “Tinh thần chung là giữ mức cung cấp hiện nay cho những cán bộ, chiến sĩ đang trực tiếp chiến đấu, huấn luyện, sản xuất và bố phòng phục vụ sẵn sàng chiến đấu, đồng thời điều chỉnh rút bớt một phần tiêu chuẩn cung cấp cho các cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ ở phía sau, hay chuyên làm các công việc hành chính trong quân đội, cũng như cho các đối tượng khác do ngành nội vụ quản lý”.
Cụ thể, “các cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ ở phía sau, hay chuyên làm các công việc hành chính trong quân đội” chỉ được cung cấp lương thực 11 tháng, còn lại một tháng phải tự lo. Đây là một thử thách lớn đối với những người lính không trực tiếp cầm súng nơi trận địa, mà hằng ngày vẫn gắn bó với công việc giấy tờ, hành chính và đảm bảo phục vụ phía sau. Song chính trong gian khó, tinh thần kỷ luật và sức chịu đựng bền bỉ của người lính lại một lần nữa được hun đúc và tỏa sáng.
Họ không than phiền, không chờ đợi. Hễ rảnh tay là người thì cuốc đất, người thì cày bừa, trồng khoai, trồng sắn, phát nương, khai hoang, dựng chuồng, nuôi lợn, gà. Những đôi bàn tay vốn quen bút máy, giấy tờ nay sạm đen vì nắng gió, chai sần vì cuốc xẻng, nhưng ai cũng thấy rõ: muốn tồn tại thì phải tự lo cho mình trước. Thế mới có chuyện, không chỉ đơn vị chiến đấu mà cả lính văn phòng, hậu cần cũng cùng xắn tay vào cuộc sống tự lực tự cường. Đói nghèo không còn là nỗi sợ, mà trở thành động lực để vượt lên.
Ấy vậy mà, những gian khó cũng dần qua đi. Cũng trên những luống khoai, rẫy sắn, người lính không chỉ tìm thấy bữa ăn cho mình, mà còn nuôi dưỡng niềm tin rằng: dẫu trong hoàn cảnh nào, chỉ cần còn ý chí, còn tinh thần vượt khó, thì gian nan nào rồi cũng lùi lại phía sau.


