Bài viết

NHỮNG NGƯỜI LÍNH ĐẦU TIÊN CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM

18/08/2026xã Nguyên Giáp (Xã Nguyên Giáp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HỮNG NGƯỜI LÍNH ĐẦU TIÊN CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM

Từ 34 người giữa núi rừng đến một đội quân vì Nhân dân

https://images.openai.com/static-rsc-4/eY8fXBkeQWtY8ivxY6vZBpFfAbzIjV1-be1xNJggOB9KGWb8X0YuUwkqmN8p6Mey3RQqdIL7hWNVcTMcflFf23qLUc8tCW85C6IBT7f8KJF3Tt3wkI2CX3URkZXsUPlVeSqzGAjItnnLppUstAXcwpixOyZV1xB6ouvwFJddiozke12WQ-YlYOg337C1yn_h?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/m5sV50OX_6w3yzsp15zdRh_37tgODWuf2t57VZjD6wenaI7dNZwJPT5J_RjvWkysqdIYzoEiIxYjyVVg0G9KWqkpYmTtEkNH4vUjnLTBsBWj05a_Z12HyKL_0I8M_nnJLmuWWF5jY6ljbeCpkMRNleS7Kd8DTz0RvEX9R57alDv0gdOneyiDyKCnYGOsSE1N?purpose=fullsizehttps://images.openai.com/static-rsc-4/0MF-dLiKkh2VNSEe17FPCc2zgnFXZaTmeZQYnlbrRBknEpRRszTsLLVdu6e79QFGyjqnxnjx395JDO9fYUPLPHe0zDUEiIph0TC5VWJZ_omar_jAXW1sCmdm8uqmVeGMmEB-PO8IjDESisgCuogaro4G4y4o2LxhPKAyuIFaXIlWrvxXoFHS3UgoRLsAepzd?purpose=fullsize

4

Chiều 22 tháng 12 năm 1944, giữa khu rừng Trần Hưng Đạo, huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, có một nhóm người đứng bên nhau.

Họ không có doanh trại lớn.

Không có quân phục thống nhất hoàn chỉnh.

Không có những đoàn xe quân sự.

Không có khí tài hiện đại.

Chỉ có 34 con người, vài khẩu súng và một niềm tin mãnh liệt.

Đó là Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, đội quân tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nhưng câu chuyện về họ không bắt đầu bằng một chiến thắng lớn.

Nó bắt đầu bằng một câu hỏi rất giản dị:

Làm thế nào để một dân tộc đang mất nước có thể tự đứng lên giành lại quyền làm chủ?


1. Ba mươi tư người giữa rừng

Chiều hôm ấy, Võ Nguyên Giáp tập hợp đội viên.

Nhìn những người trước mặt, ông hiểu rất rõ:

Họ còn trẻ.

Có người là nông dân.

Có người từng hoạt động cách mạng.

Có người đã trải qua tù đày.

Có người chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành một người lính.

Nhưng giờ đây, họ đứng cạnh nhau.

Một đội quân mới được thành lập.

Không ai biết tương lai sẽ ra sao.

Một chiến sĩ hỏi:

— Chúng ta có ít người quá không?

Võ Nguyên Giáp nhìn anh.

— Ít người không có nghĩa là yếu.

Rồi ông nói:

— Điều quan trọng là chúng ta chiến đấu vì ai.

Người chiến sĩ im lặng.

Câu hỏi ấy trở thành một phần tinh thần của đội quân từ những ngày đầu.


2. Mệnh lệnh đặc biệt

Trước giờ xuất phát, những người lính được nhắc nhở về nhiệm vụ.

Không chỉ chiến đấu.

Mà còn phải tuyên truyền, vận động nhân dân.

Phải dựa vào dân.

Phải gần dân.

Phải giữ kỷ luật.

Phải làm cho người dân hiểu rằng:

Đội quân này là đội quân của cách mạng và của Nhân dân.

Một chiến sĩ hỏi:

— Nếu dân không giúp thì sao?

Người chỉ huy đáp:

— Muốn dân giúp, trước hết mình phải sống sao cho dân tin.

Đó là một bài học giản dị.

Nhưng nó sẽ theo quân đội suốt chặng đường sau này.


3. Trận đánh đầu tiên

Ngày hôm sau, đội quân nhỏ tiến về Phai Khắt.

Đó là một đồn của quân Pháp.

Đội chỉ có 34 người.

Đối phương đông hơn.

Nhưng kế hoạch được chuẩn bị kỹ.

Các chiến sĩ cải trang, tiếp cận mục tiêu.

Khi thời cơ đến, họ nhanh chóng hành động.

Trận đánh diễn ra trong thời gian ngắn.

Đồn Phai Khắt bị đánh chiếm.

Những người lính đầu tiên giành được thắng lợi đầu tiên.

Nhưng điều khiến họ vui nhất không chỉ là thu được vũ khí.

Mà là họ đã chứng minh:

Một đội quân nhỏ, nếu có tổ chức, có kỷ luật và có niềm tin, vẫn có thể tạo nên sức mạnh lớn.


4. Nà Ngần

Chỉ một ngày sau, đội quân tiếp tục tiến đến Nà Ngần.

Một trận đánh khác diễn ra.

Và một lần nữa, họ giành thắng lợi.

Hai trận đánh đầu tiên trở thành những dấu mốc đặc biệt trong lịch sử quân đội.

Nhưng với những người lính lúc ấy, họ không nghĩ mình đang viết lịch sử.

Sau trận đánh, họ kiểm tra vũ khí.

Chăm sóc người bị thương.

Thu dọn chiến trường.

Rồi tiếp tục hành quân.

Con đường phía trước còn rất dài.


5. Người dân nhìn những người lính

Sau những trận đánh, tin tức nhanh chóng lan ra.

Người dân trong vùng bắt đầu biết:

Có một đội quân cách mạng đang hoạt động trong rừng.

Một bà cụ nhìn những người lính đi qua.

Bà hỏi:

— Các chú là bộ đội à?

Một chiến sĩ trả lời:

— Dạ.

Bà nhìn bộ quần áo còn đơn sơ của họ.

— Các chú đi đâu?

— Đi đánh giặc.

Bà im lặng một lúc.

Rồi lấy trong nhà ra một nắm cơm:

— Mang theo mà ăn.

Người chiến sĩ xúc động:

— Chúng cháu cảm ơn bà.

Bà chỉ nói:

— Đánh giặc thì phải có sức.

Đó là một nắm cơm nhỏ.

Nhưng với những người lính đầu tiên, nó có ý nghĩa rất lớn.

Bởi họ hiểu:

Họ không chiến đấu một mình.


6. Những người lính đầu tiên không có nhiều thứ

Họ thiếu súng.

Thiếu đạn.

Thiếu quần áo.

Thiếu lương thực.

Thiếu mọi thứ mà một đội quân hiện đại cần.

Nhưng họ có một thứ mà đối phương không dễ dàng có được:

niềm tin của Nhân dân.

Người dân cho họ cơm.

Cho họ chỗ nghỉ.

Báo tin khi địch xuất hiện.

Dẫn đường qua rừng.

Che chở người bị thương.

Có những đêm, một chiến sĩ nằm trong căn nhà dân.

Anh nghe tiếng mẹ ru con ở bên cạnh.

Anh chợt nhớ mẹ mình.

Người chiến sĩ nghĩ:

“Mình phải chiến đấu để những đứa trẻ này được lớn lên trong một đất nước tự do.”


7. Từ 34 người

Từ 34 người ban đầu, lực lượng ngày càng phát triển.

Những đơn vị mới được thành lập.

Những chiến sĩ mới gia nhập.

Các đội quân cách mạng từng bước lớn mạnh.

Nhưng dù quân số tăng lên, một điều không thay đổi:

Quân đội tồn tại để bảo vệ Nhân dân và đất nước.

Từ những cánh rừng Cao Bằng, đội quân ấy bước vào một cuộc trường chinh kéo dài nhiều thập kỷ.

Họ chiến đấu.

Hành quân.

Mở đường.

Vượt núi.

Vượt sông.

Chịu đựng gian khổ.

Và có những người đã không trở về.


8. Một người lính già kể chuyện

Nhiều năm sau.

Một cậu bé hỏi một người cựu chiến binh:

— Ông có phải một trong những người lính đầu tiên không?

Ông cười:

— Không, ông gia nhập sau.

— Thế ông có gặp họ không?

— Có.

— Họ có giống những người lính trong phim không?

Ông bật cười:

— Không.

— Họ thế nào?

Ông suy nghĩ.

— Rất bình thường.

— Bình thường ạ?

— Ừ.

— Họ cũng đói.

— Cũng nhớ nhà.

— Cũng sợ.

— Cũng muốn sống.

Cậu bé ngạc nhiên:

— Vậy tại sao họ trở thành anh hùng?

Người cựu chiến binh nhìn cậu.

— Vì dù có sợ, họ vẫn bước lên.


9. Bài học từ những người đầu tiên

Có lẽ điều đáng nhớ nhất về những người lính đầu tiên không phải là họ có bao nhiêu khẩu súng.

Mà là họ đã đặt nền móng cho một truyền thống:

Trung thành với Tổ quốc.

Gắn bó với Nhân dân.

Kỷ luật và đoàn kết.

Dũng cảm trước khó khăn.

Sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do.

Từ một đội quân nhỏ trong rừng sâu, Quân đội nhân dân Việt Nam từng bước trưởng thành qua những cuộc chiến tranh khốc liệt.

Nhưng ký ức về 34 người lính đầu tiên vẫn luôn đặc biệt.

Bởi họ là những người đặt những viên gạch đầu tiên.


10. Khu rừng năm ấy

Nhiều năm sau, một đoàn người trở lại khu rừng Trần Hưng Đạo.

Cây cối đã xanh tốt.

Con đường dẫn vào khu di tích yên tĩnh.

Một cậu bé đứng trước tượng đài những người lính đầu tiên.

Cậu hỏi cha:

— Tại sao chỉ có 34 người mà lại quan trọng đến vậy?

Người cha trả lời:

— Vì lịch sử đôi khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ.

— Một đội quân có thể bắt đầu từ vài chục người.

— Một cuộc cách mạng có thể bắt đầu từ một nhóm người có niềm tin.

— Một tương lai có thể bắt đầu từ một quyết định.

Cậu bé nhìn lên.

Gió thổi qua rừng.

Những tán cây lay động.

Người cha nói:

— Điều quan trọng không phải họ bắt đầu với bao nhiêu người.

— Mà là họ bắt đầu với một niềm tin lớn đến mức nào.


LỜI KẾT

Ngày 22 tháng 12 năm 1944, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập với 34 chiến sĩ.

Từ đội quân nhỏ ấy, một chặng đường lịch sử lớn đã bắt đầu.

Nhưng nếu chỉ nhìn vào những con số, chúng ta có thể bỏ quên điều quan trọng nhất.

Đằng sau 34 người lính là hàng triệu người dân.

Đằng sau mỗi khẩu súng là những bàn tay góp sức.

Đằng sau mỗi trận đánh là những người mẹ chờ con.

Đằng sau mỗi bước hành quân là một ước vọng:

Việt Nam phải được độc lập.

Và có lẽ câu chuyện đẹp nhất về những người lính đầu tiên không nằm ở việc họ đã có bao nhiêu vũ khí.

Mà nằm ở việc:

Họ bước vào rừng với hai bàn tay còn thiếu thốn, nhưng mang theo một niềm tin đủ lớn để bắt đầu một đội quân.

Từ 34 người giữa núi rừng Cao Bằng, một truyền thống đã được đặt nền móng.

Truyền thống ấy được viết tiếp qua nhiều thế hệ người lính.

Và mỗi khi nhắc đến ngày 22 tháng 12, người ta không chỉ nhớ về ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam.

Mà còn nhớ đến 34 con người năm xưa — những người đã đứng giữa núi rừng, trong một buổi chiều mùa đông, và đặt những bước chân đầu tiên trên con đường dài của một đội quân từ Nhân dân mà ra, vì Nhân dân mà chiến đấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn