NHỮNG NGƯỜI LÍNH ĐIỆN BIÊN VÀ “TRẬN ĐÁNH” MỚI: XÓA ĐÓI, GIẢM NGHÈO

Sau năm 1954, Điện Biên đứng trước một nhiệm vụ không kém phần khó khăn:
xây dựng cuộc sống trên vùng đất vừa bước ra khỏi chiến tranh.
Đây là câu chuyện của hàng nghìn con người, trong đó có những chiến sĩ Điện Biên lựa chọn ở lại.
Nguyễn Văn Kỷ là một trong số đó.
Những người lính từng chiến đấu ở Điện Biên Phủ hiểu rất rõ giá trị của mảnh đất này.
Nhưng họ cũng hiểu rằng chiến thắng quân sự chỉ là điểm bắt đầu.
Một vùng đất muốn phát triển phải có ruộng.
Có nhà.
Có trường.
Có đường.
Có bệnh viện.
Có sản xuất.
Có việc làm.
Và quan trọng nhất là người dân phải có điều kiện để thoát khỏi nghèo đói.
Những người lính ở lại đã tham gia khai hoang, sản xuất và xây dựng cuộc sống mới.
Từ những vùng đất hoang hóa, từng bước hình thành những khu dân cư và vùng sản xuất.
Báo Điện Biên Phủ ghi lại quá trình ấy qua câu chuyện Nguyễn Văn Kỷ: sau chiến tranh, ông cùng gia đình khai phá đất, làm nông nghiệp trên chính vùng đất từng là chiến trường.
Đó là một hình ảnh có sức biểu tượng rất mạnh.
Năm 1954: họ đào chiến hào.
Sau 1954: họ đào đất trồng cây.
Một lần đào để chiến đấu.
Một lần đào để sinh sống.
Cả hai đều cần sức chịu đựng.
Nhưng lần thứ hai đòi hỏi một điều khác: kiên nhẫn.
Bởi xây dựng đất nước không có tiếng súng báo hiệu chiến thắng.
Không có một ngày duy nhất để tuyên bố “đã hoàn thành”.
Nó diễn ra từng mùa vụ.
Từng ngôi nhà.
Từng lớp học.
Từng con đường.
Từng gia đình thoát nghèo.
Và Điện Biên hôm nay là kết quả của quá trình ấy.
Theo đánh giá của tỉnh, những năm gần đây tỷ lệ nghèo đa chiều của Điện Biên tiếp tục giảm mạnh, thu nhập người dân tăng lên và nhiều mô hình sản xuất mới được hình thành.
Chiến thắng Điện Biên Phủ làm nên một trang sử hào hùng.
Nhưng dựng xây Điện Biên trong hòa bình mới là hành trình kéo dài nhiều thế hệ.



