Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG NGƯỜI LÍNH GIỮ BIÊN CƯƠNG

Tuyên Quang11/08/2026Phường Hà Giang 2 (Đoàn phường Hà Giang 2)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh biên giới, khi Tổ quốc đứng trước những thử thách khốc liệt, nhiều chàng trai tuổi đôi mươi đã rời quê hương lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng nơi biên cương. Họ mang theo hành trang giản dị là chiếc ba lô, bộ quân phục và tình yêu quê hương, đất nước. Phía sau mỗi người lính là một gia đình đang mong ngóng, là người mẹ ngày đêm chờ con, người vợ chờ chồng và những đứa trẻ mong ngày cha trở về.

Ở nơi biên giới những năm ấy, cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Những ngày hành quân giữa núi rừng, những đêm trực chiến trong giá rét, những bữa cơm vội giữa rừng và những trận chiến bất ngờ luôn thử thách ý chí của mỗi người. Nhưng giữa gian khổ, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên sâu sắc. Người có thêm nắm cơm thì chia cho người bên cạnh, người có chiếc áo ấm thì nhường cho đồng đội, người bị thương được cả đơn vị tìm cách đưa về phía sau. Họ cùng nhau chiến đấu và cùng nhau giữ vững niềm tin rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình và là Tổ quốc.

Có những người lính đã trở về sau những năm tháng chiến đấu, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi biên cương. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ chưa kịp thực hiện. Có người chưa kịp trở về gặp mẹ, có người chưa kịp nhìn thấy con trưởng thành, có người chỉ để lại một lá thư, một tấm ảnh và một lời hẹn chưa bao giờ thực hiện được. Những người ở lại mang nỗi nhớ ấy suốt cả cuộc đời.

Nhiều năm đã trôi qua, những người lính năm xưa giờ đã trở thành những cựu chiến binh tóc bạc. Mỗi khi nhắc về chiến trường biên giới, họ không chỉ nhớ về những trận đánh mà còn nhớ những người đồng đội đã cùng mình chia sẻ những năm tháng gian khó. Có những cái tên dù đã cách xa hàng chục năm nhưng vẫn được họ nhắc lại như thể người bạn ấy vừa mới rời đi hôm qua. Với họ, đồng đội không bao giờ là những người đã mất, bởi họ vẫn sống trong ký ức, trong những câu chuyện được kể lại cho thế hệ sau.

Hôm nay, những bản làng nơi biên giới đã đổi thay. Những con đường mới nối liền các vùng quê, trẻ em được đến trường, cuộc sống ngày càng bình yên. Đứng trước sự đổi thay ấy, những người cựu chiến binh càng thấm thía giá trị của hòa bình. Họ hiểu rằng mỗi tấc đất bình yên hôm nay đều gắn với biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của những thế hệ đi trước.

Một cựu chiến binh từng nói với những đoàn viên trẻ: “Ngày chúng tôi cầm súng là để giữ đất nước. Ngày các cháu cầm sách, cầm bút, làm việc và xây dựng quê hương cũng chính là đang tiếp tục bảo vệ những thành quả mà cha anh để lại.”

Câu nói ấy có lẽ chính là thông điệp đẹp nhất của “Thời hoa lửa”. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những người lính nơi biên cương vẫn còn đó. Họ đã dùng tuổi trẻ của mình để giữ gìn từng tấc đất quê hương, để hôm nay thế hệ trẻ được sống trong hòa bình và có cơ hội viết tiếp những ước mơ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn