Cựu chiến binh

NHỮNG NGƯỜI LÍNH GIỮ CHỐT TRÊN ĐỈNH MÂY

Trong những năm chiến đấu nơi biên giới phía Bắc, bác Lê Văn Hòa từng cùng đồng đội bám trụ tại một điểm chốt cao giữa núi đá Hà Giang quanh năm mây phủ. Cuộc sống thiếu thốn, giá rét và hiểm nguy không làm những người lính trẻ chùn bước, bởi trong tim họ luôn cháy bỏng ý chí giữ gìn biên cương Tổ quốc. Những ngày tháng nơi “đỉnh mây” ấy đã trở thành phần ký ức thiêng liêng của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng trong ký ức của những người lính biên giới năm xưa, những điểm chốt trên núi cao luôn là nơi in đậm nhiều kỷ niệm nhất.

Đó không chỉ là nơi làm nhiệm vụ mà còn là nơi họ gửi lại cả tuổi trẻ của mình giữa mây núi biên cương.

Bác Lê Văn Hòa kể rằng vào năm 1984, đơn vị bác được giao nhiệm vụ tăng cường giữ một điểm chốt trên vùng núi cao thuộc tỉnh Hà Giang.

“Chốt nằm rất cao,” bác nhớ lại.
“Quanh năm mây phủ trắng.”

Muốn lên đến nơi, cả đơn vị phải đi bộ gần một ngày đường qua những dốc đá tai mèo hiểm trở.

“Đi lên thôi đã thấy hụt hơi,” bác cười.

Người viết hình dung đoàn lính trẻ mang ba lô nặng trên vai lặng lẽ bước qua những triền núi dựng đứng giữa mây mù lạnh giá.

Điểm chốt chỉ là vài căn lán nhỏ dựng bằng gỗ và bạt quân dụng nằm cheo leo trên sườn núi.

“Gió thổi suốt ngày đêm,” bác kể.

Mùa đông lạnh buốt, còn mùa mưa thì sương phủ kín gần như cả ngày.

“Có hôm mây bay sát mặt đất,” bác nhớ lại.

Cuộc sống trên chốt vô cùng thiếu thốn.

Nước sinh hoạt phải hứng từ nước mưa hoặc gùi từ khe núi xa về.

“Quý từng ca nước,” bác nói.

Lương thực tiếp tế cũng không phải lúc nào cũng đầy đủ.

“Có thời gian ăn cơm độn ngô suốt,” bác cười hiền.

Nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là sự thiếu thốn mà là tình cảm đồng đội nơi điểm chốt ấy.

“Ở trên đó anh em thương nhau lắm,” bác xúc động kể.

Người viết cảm nhận rõ sự gắn bó của những người lính trẻ từng cùng nhau vượt qua gian khổ nơi biên cương.

Một kỷ niệm khiến bác nhớ mãi là đợt rét đậm cuối năm 1984.

“Hôm đó lạnh kinh khủng,” bác kể.

Gió núi thổi mạnh khiến cả lán rung lên từng hồi. Đêm xuống, nhiệt độ giảm sâu, ai cũng co ro trong chiếc chăn mỏng.

“Ngủ mà vẫn run,” bác cười.

Khoảng nửa đêm, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị lên cơn sốt cao vì cảm lạnh.

“Cậu ấy người nóng ran nhưng môi tím tái,” bác nhớ lại.

Không có thuốc men đầy đủ, cả tiểu đội thay nhau chăm sóc đồng đội suốt đêm.

“Người thì đun nước nóng, người lấy áo khoác đắp thêm,” bác kể.

Người viết hình dung căn lán nhỏ giữa núi cao lạnh buốt, nơi những người lính trẻ âm thầm chăm sóc nhau như anh em ruột thịt.

Đến gần sáng, cơn sốt của người chiến sĩ ấy mới dần hạ xuống.

“Lúc đó ai cũng thở phào,” bác cười nhẹ.

Sau đêm ấy, tình cảm giữa anh em trong đơn vị lại càng gắn bó hơn.

“Ở chiến trường mới hiểu tình đồng đội quý thế nào,” bác nói chậm rãi.

Người viết hiểu rằng giữa chiến tranh và gian khổ, tình người chính là nguồn sức mạnh giúp những người lính giữ vững niềm tin.

Những ngày trên điểm chốt tuy vất vả nhưng cũng có nhiều khoảnh khắc khiến bác nhớ mãi.

“Buổi sáng trên núi đẹp lắm,” bác kể.

Khi mặt trời lên, mây tan dần để lộ những dãy núi nối tiếp nhau đến tận chân trời.

“Có hôm nhìn như biển mây,” bác cười hiền.

Giữa khung cảnh ấy, những người lính trẻ lại tiếp tục công việc quen thuộc: tuần tra, củng cố công sự và trực chiến.

“Ngày nào cũng bận rộn,” bác nói.

Những buổi tối hiếm hoi rảnh rỗi, cả đơn vị thường ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ.

“Có người hát, có người kể chuyện quê,” bác kể.

Riêng bác thường kể cho đồng đội nghe về biển Hoằng Tiến, về những buổi sáng ghe thuyền cập bến và tiếng sóng quê nhà.

“Anh em thích nghe chuyện biển lắm,” bác cười.

Người viết cảm nhận được nỗi nhớ quê hương luôn âm thầm hiện diện trong lòng người lính trẻ nơi núi rừng biên giới.

Có lần, sau nhiều tháng bám chốt, đơn vị bác nhận được thư từ quê gửi lên.

“Hôm ấy vui như có hội,” bác kể.

Những lá thư đã đi qua quãng đường rất dài mới đến được điểm chốt giữa núi cao.

“Ai nhận thư cũng đọc đi đọc lại,” bác xúc động nói.

Giữa mây núi heo hút, vài dòng chữ của gia đình đã trở thành nguồn động viên lớn lao đối với những người lính trẻ.

Người viết lặng đi trước những ký ức bình dị mà sâu sắc của một thời “hoa lửa”.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày rời quân ngũ, nhưng bác Lê Văn Hòa vẫn nhớ rõ từng khuôn mặt đồng đội nơi điểm chốt năm xưa.

“Có người giờ còn gặp lại, có người đã mất rồi,” bác nghẹn giọng.

Mỗi lần nhắc đến quãng thời gian ấy, bác luôn nói bằng giọng đầy tự hào.

“Dù gian khổ nhưng đó là quãng đời đẹp nhất,” bác cười hiền.

Người viết hiểu rằng với những người lính từng sống giữa biên cương khói lửa, tuổi trẻ của họ không chỉ có khó khăn và hiểm nguy mà còn đầy ắp tình đồng đội, lý tưởng và lòng yêu nước.

Chiều muộn dần buông trên vùng biển Hoằng Tiến. Tiếng sóng biển rì rào hòa cùng lời kể chậm rãi của người cựu chiến binh già khiến ký ức về những ngày giữ chốt giữa “đỉnh mây” biên giới như sống dậy rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Hòa nhẹ nhàng nói:

“Chúng tôi năm ấy sống giữa gian khổ nhưng luôn tin rằng mình đang làm điều có ý nghĩa nhất là giữ bình yên cho đất nước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn