NHỮNG NGƯỜI LÍNH GIỮ MẠCH MÁU TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến đường Trường Sơn, không chỉ có bộ đội chiến đấu mà còn có những người lính kỹ thuật thầm lặng. Họ giữ cho mạch máu giao thông không ngừng chảy giữa bom đạn. Bác Lê Xuân Thanh luôn nhắc đến đồng đội mình bằng sự trân trọng đặc biệt.
Trong ký ức của bác Lê Xuân Thanh, hình ảnh rõ nét nhất không chỉ là những chiếc xe vận tải sạm màu khói bom, mà còn là những gương mặt đồng đội kỹ thuật suốt ngày dính đầy dầu mỡ.
“Anh em sửa xe với nhau như ruột thịt,” bác kể. “Có khi ăn chung một nắm cơm, ngủ chung một hầm.”
Đơn vị kỹ thuật của bác đóng quân rải rác dọc tuyến đường Trường Sơn, thuộc các điểm sửa chữa dã chiến. Mỗi tổ vài người, nhưng nhiệm vụ thì nặng nề: bảo đảm xe vận tải luôn sẵn sàng, bất kể ngày đêm, mưa nắng hay bom rơi.
Có những đêm, cả tổ đang sửa xe thì máy bay địch xuất hiện. Tiếng động cơ trên cao rít lên, ánh pháo sáng xé rừng. Mọi người chỉ kịp kéo tấm bạt ngụy trang, lao xuống hầm.
“Bom nổ xong, lại ngoi lên làm tiếp,” bác Thanh nhớ lại. “Xe chưa xong là chưa được nghỉ.”
Trong tổ của bác có người quê Nghệ An, người Thanh Hóa, người miền Trung. Có anh thợ giỏi, chỉ nghe tiếng máy là biết xe hỏng chỗ nào. Có người ít nói nhưng luôn xung phong nhận phần việc khó.
Một lần, xe chở xăng bị trúng mảnh bom, xăng chảy loang ra mặt đường. Cả tổ phải làm việc thật nhanh, vừa lo sửa xe, vừa sợ chỉ cần một tia lửa nhỏ là tất cả có thể hy sinh.
“Lúc đó, không ai nghĩ cho riêng mình,” bác kể. “Chỉ nghĩ làm sao cho xe chạy tiếp.”
Có đồng đội của bác đã không kịp trở về. Những cái tên ấy, bác Thanh vẫn nhớ, dù thời gian đã trôi qua hàng chục năm. Mỗi lần nhắc đến, giọng bác chùng xuống.
“Không có họ, sẽ không có những chuyến xe trọn vẹn,” bác nói.
Trong chiến tranh, họ không được gọi là anh hùng, nhưng trong lòng bác Thanh, mỗi người đồng đội kỹ thuật đều là một phần không thể thiếu của chiến thắng.



