Khác

NHỮNG NGƯỜI LÍNH HẢI QUÂN TRƯỜNG SA

Lạng Sơn03/08/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG NGƯỜI LÍNH HẢI QUÂN TRƯỜNG SA

Nơi đầu sóng giữ hồn thiêng Tổ quốc

Biển Trường Sa vào buổi bình minh đẹp đến lạ.

Mặt trời từ từ nhô lên phía chân trời, nhuộm cả một vùng biển bằng sắc đỏ rực. Những con sóng bạc đầu nối nhau xô vào chân đảo, rồi lặng lẽ tan đi như chưa từng có cuộc gặp gỡ. Trên nền trời trong xanh, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước gió, nổi bật giữa mênh mông biển cả.

Ở nơi ấy, cách đất liền hàng trăm hải lý, có những người lính ngày đêm lặng lẽ canh giữ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Họ không quen với tiếng còi xe hay ánh đèn phố thị.

Bạn đồng hành của họ là tiếng sóng biển, tiếng gió đại dương và những vì sao lấp lánh trên bầu trời mỗi đêm.


Tháng Tư.

Con tàu chở đoàn cán bộ, chiến sĩ mới rời quân cảng khi trời còn chưa sáng.

Đứng trên boong tàu, chiến sĩ trẻ Lâm lặng lẽ nhìn về phía đất liền đang khuất dần sau màn sương.

Đó là lần đầu tiên anh nhận nhiệm vụ ra Trường Sa.

Trong ba lô chỉ có vài bộ quân phục, vài cuốn sách, một cuốn sổ nhỏ và lá thư của mẹ.

Trước ngày lên đường, mẹ chỉ ôm con thật chặt rồi nói:

"Đất liền có mẹ chờ. Ngoài đảo có Tổ quốc chờ con."

Lâm mang theo câu nói ấy suốt chuyến hải trình.

Biển những ngày đầu khá hiền hòa.

Đàn cá chuồn bay lướt trên mặt nước.

Thỉnh thoảng từng đàn cá heo bơi theo mũi tàu như tiễn những người lính ra với biển.

Nhưng biển không phải lúc nào cũng dịu dàng.

Đêm thứ ba trên hành trình, gió mùa đông bắc bất ngờ mạnh lên.

Những con sóng cao nhiều mét liên tục đập vào mạn tàu.

Con tàu nghiêng ngả.

Nhiều chiến sĩ say sóng đến kiệt sức.

Dẫu vậy, không ai nhắc đến chuyện quay về.

Bởi ai cũng hiểu rằng phía trước là những hòn đảo đang ngày đêm chờ được tiếp tế.


Khi con tàu cập đảo, điều khiến Lâm ngạc nhiên nhất không phải là doanh trại nhỏ giữa biển, mà là những chậu cây xanh.

Giữa bốn bề nước mặn, từng cây phong ba, bàng vuông vẫn bám rễ vào nền san hô khô cứng.

Một cán bộ lâu năm cười hiền:

– Ở Trường Sa, muốn cây sống phải chăm từng gáo nước ngọt.

Muốn giữ đảo cũng vậy.

Phải giữ bằng tình yêu.

Những lời nói giản dị ấy theo Lâm suốt quãng đời quân ngũ.


Cuộc sống trên đảo diễn ra bình dị nhưng đầy kỷ luật.

Buổi sáng chào cờ.

Tuần tra quanh đảo.

Quan sát vùng biển.

Bảo quản vũ khí, khí tài.

Chăm sóc vườn rau.

Thu nước mưa.

Luyện tập sẵn sàng chiến đấu.

Tối đến, khi mặt biển chìm vào bóng đêm, ca trực bắt đầu.

Người lính đứng trên vọng gác.

Trước mắt là biển đen thăm thẳm.

Sau lưng là lá cờ Tổ quốc.

Có những ca trực kéo dài giữa gió mạnh và mưa lớn.

Có những đêm bão đến, cả đảo rung chuyển vì sóng dữ.

Nhưng không ai rời vị trí.


Một cơn bão lớn ập đến vào cuối mùa hạ.

Sóng cao như những bức tường trắng xóa.

Gió giật liên hồi.

Nhiều mái nhà tốc mái.

Vườn rau bị nước biển làm héo úa.

Ngay trong lúc ấy, một tàu cá của ngư dân phát tín hiệu cấp cứu.

Không một phút chần chừ.

Các chiến sĩ lập tức chuẩn bị xuồng cứu hộ.

Biển vẫn gầm thét.

Những con sóng liên tiếp quật mạnh.

Con xuồng nhỏ chao đảo giữa đại dương.

Sau gần một giờ vật lộn với sóng gió, những ngư dân gặp nạn được đưa vào đảo an toàn.

Một ngư dân già nắm chặt tay người chiến sĩ trẻ:

– Nếu không có các chú bộ đội, chắc chúng tôi không còn cơ hội trở về.

Người chiến sĩ chỉ cười:

– Bà con bình an là chúng tôi yên tâm.

Đó là câu trả lời rất quen thuộc của những người lính Trường Sa.


Mùa xuân đầu tiên xa nhà.

Đêm giao thừa.

Không có pháo hoa.

Không có phố phường rực rỡ.

Chỉ có tiếng sóng biển đều đều.

Sau chương trình đón năm mới ngắn gọn, cả đơn vị quây quần bên mâm cơm.

Có bánh chưng.

Có cành mai giấy do chính các chiến sĩ làm.

Có những lời chúc gửi về đất liền qua sóng vô tuyến.

Đúng thời khắc giao thừa, cả đơn vị đứng nghiêm dưới cột cờ.

Quốc kỳ tung bay trong gió biển.

Tiếng Quốc ca vang lên giữa đại dương mênh mông.

Nhiều chiến sĩ lặng lẽ lau nước mắt.

Không phải vì nhớ nhà.

Mà vì họ cảm nhận rõ hơn bao giờ hết giá trị của hai tiếng Tổ quốc.


Nhiều năm sau, khi hoàn thành nhiệm vụ trở về đất liền, Lâm được hỏi:

– Điều gì khiến anh nhớ nhất về Trường Sa?

Anh mỉm cười:

– Tôi nhớ tiếng sóng.

Nhớ mùi gió biển.

Nhớ cây bàng vuông nở hoa giữa nắng gió.

Nhớ những người đồng đội đã cùng tôi đứng gác dưới lá cờ Tổ quốc.

Và nhớ cảm giác mỗi sáng thức dậy, được nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa biển trời.

Bởi khi lá cờ ấy còn tung bay, chúng tôi biết rằng Trường Sa vẫn bình yên.


Hôm nay, những chuyến tàu vẫn đều đặn mang hơi ấm từ đất liền ra đảo.

Những lớp chiến sĩ trẻ tiếp tục lên đường.

Họ mang theo tình yêu biển đảo, niềm tin của nhân dân và lời dặn của cha mẹ.

Ở nơi đầu sóng ngọn gió, họ vẫn ngày đêm canh giữ biển trời.

Không ồn ào.

Không phô trương.

Nhưng vô cùng kiên cường.

Họ hiểu rằng, phía sau mình là hàng triệu mái nhà yên bình.

Phía trước là biển rộng.

Dưới chân là từng đảo nổi, đảo chìm – những phần máu thịt không thể tách rời của Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn