Những Người Lính Năm Xưa – Ngọn Lửa Không Bao Giờ Tắt
Chúng tôi đến thăm nhà cựu chiến binh Trần Văn Hiệp vào một buổi chiều tháng 7 trời nắng như đổ lửa, đúng lúc ông đang chuẩn bị vác nông cụ ra vườn tiêu của gia đình để làm công việc chăm bón thường lệ mà ông vẫn làm trong suốt mấy chục năm qua.
Biết có nhà báo đến chơi, ông không ngần ngại dời lại công việc để trao đổi với chúng tôi về chặng đường khó khăn, vất vả hơn 30 năm tham gia phát triển kinh tế ở địa phương, cũng như giúp các hội viên cựu chiến binh và người dân làm giàu trên chính mảnh đất quê hương vốn từng ‘cày lên sỏi đá’.
Năm 1977, thời điểm cầm trên tay tờ giấy báo trúng tuyển Đại học Kinh tế Quốc dân với số điểm xuất sắc 26,5 cũng là lúc chàng thanh niên 18 tuổi Trần Văn Hiệp nhận được giấy gọi nhập ngũ và đành gác lại giấc mơ học hành, “xếp bút nghiên” lên đường ra chiến trận.
Sau 6 tháng huấn luyện bộ đội đặc biệt tinh nhuệ, ông được điều động sang chiến trường Campuchia làm chiến sĩ đặc công, trinh sát, sau đó đảm nhiệm các chức vụ Trung đội trưởng, Đại đội trưởng, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 27 trinh sát thuộc Sư đoàn 5, Mặt trận 479.
Kết thúc 14 năm rèn luyện, chiến đấu trong môi trường quân đội, năm 1991, ông xuất ngũ trở về địa phương với 18 mảnh đạn còn trong người, là thương binh hạng 2/4, mất sức lao động 73%. Đây là hậu quả sau 11 lần bị thương khiến ông gãy 2 tay, 2 chân, gãy xương sườn, bể cằm, chấn thương sọ não…
Nhớ lại những ngày đầu rời mặt trận trở về quê hương, cựu chiến binh Trần Văn Hiệp vẫn không tránh khỏi sự bồi hồi, xúc động. Ông kể, thời điểm đó, chân ướt chân ráo trở về với 2 bàn tay trắng, tài sản, vốn liếng không có gì. Mảnh đất Hiền Thành khi ấy còn rất khó khăn, vất vả, người dân sản xuất theo kiểu tự phát, manh mún, chưa hiểu được khái niệm về kinh tế tập thể, kinh tế hộ gia đình, kinh tế thị trường.
Tuy nhiên, với bản lĩnh, nghị lực, phẩm chất của người lính ‘Bộ đội Cụ Hồ’ quyết tâm không lùi bước trước những gian khổ, ông xác định mình phải biết vượt lên số phận, vâng theo lời Bác dạy “thương binh tàn nhưng không phế”, không chấp nhận đầu hàng trước đói nghèo, cố gắng vươn lên phát triển kinh tế hộ gia đình, cùng lãnh đạo và người dân địa phương xây dựng một nền kinh tế vững mạnh.
Nói là làm, không cho mình thời gian nghỉ ngơi, ông tham gia ngay vào cấp ủy của địa phương, từng là đảng ủy viên của xã Vĩnh Thành (cũ), sau đó đảm nhiệm chức vụ Bí thư Chi bộ, Trưởng Ban Công tác Mặt trận, Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh thôn Liêm Công Tây mà ông vẫn còn gắn bó đến ngày nay.
Xác định điều tiên quyết là phải thay đổi tư duy cố hữu của người dân về làm nông nghiệp, ông đã mạnh dạn bàn với cấp ủy tìm giải pháp tháo gỡ ngay chuyện này, thuyết phục người dân thực hiện các “khoán 10” trước hết để giảm đói, đồng thời hướng dẫn họ cách chăm bón, trồng các loại cây đạt năng suất hiệu quả, mang lại lợi nhuận kinh tế cao.



