Những người lính Quảng Ninh kể chuyện chiến trường
Những người lính Quảng Ninh kể chuyện chiến trường

Ở tuổi 74, ông Lê Long Triệu, cựu chiến binh phường Hạ Long, nguyên chiến sĩ đặc công, Tiểu đoàn 4 - T40, vẫn giữ chất giọng rắn rỏi của người lính đặc công năm nào. Ông kể, cuối năm 1969, khi vừa học hết lớp 9, như bao thanh niên thời ấy, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Tuổi trẻ của ông không có những ngày cắp sách đến trường hay những dự định riêng tư, mà gắn với những cuộc hành quân xuyên rừng, những trận đánh và những lần đối mặt giữa sự sống với cái chết. Một năm huấn luyện đặc công khắc nghiệt đã đưa chàng trai quê Bình Dương (Đông Triều) vào chiến trường miền Tây Nam Bộ, nơi những địa danh như Hà Tiên, An Giang, Kiên Giang, Tây Ninh, Phước Long hay cả vùng Tây Nam Campuchia trở thành ký ức không thể nào quên.
Ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời người lính đặc công ấy là trận đánh vào Liên đoàn 93 biệt động quân ở Hà Tiên. Đêm ấy, những chiến sĩ đặc công cởi trần, bôi nhọ nồi khắp người để hòa lẫn màu đất, bí mật áp sát mục tiêu. Mỗi người chỉ mang theo một khẩu AK với 30 viên đạn, vài quả thủ pháo và súng B41, nhưng đã đánh thẳng vào sở chỉ huy cùng khu vực xe tăng của địch. Trận chiến kéo dài từ 1h sáng đến gần 5h sáng. Hơn 18 xe tăng M113 cùng hàng trăm lính địch bị tiêu diệt. Nhưng đơn vị cũng bị ba trung đoàn địch bao vây.
Ông Triệu kể, có những giờ phút dưới lòng hầm ngầm, anh em phải chia nhau từng ngụm nước ít ỏi. Trên mặt đất, xe tăng địch liên tục nghiến qua, máy bay quần thảo trên đầu, loa phóng thanh không ngừng kêu gọi đầu hàng. Có đồng đội vừa trò chuyện với nhau lúc tối thì sáng hôm sau đã nằm lại mãi mãi. Đến chiều, khi đạn đã cạn, ông cùng một vài đồng đội quyết định phá vây. Nhờ vốn võ thuật học từ thời trẻ cùng kỹ thuật của lính đặc công, ông lao thẳng vào tốp lính đối phương, quật ngã họ rồi chạy theo đường zíc-zắc để tránh đạn. Về đến căn cứ, ôm lấy người chính trị viên tiểu đoàn, ông ngất lịm vì mất máu. Thế nhưng, điều ông Triệu nhớ nhất không phải cảm giác thoát chết, mà là nắm cơm đồng đội bấu vội sau khi bác tỉnh lại. "Nắm cơm ấy ngọt như dòng sữa mẹ...", người lính già nghẹn lời.
Chi tiết ấy khiến nhiều đoàn viên và các em học sinh trong hội trường cúi đầu. Bởi giữa những câu chuyện về bom đạn, điều còn đọng lại không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là nghĩa tình đồng đội, thứ tình cảm vô giá đã giúp những người lính đi qua chiến tranh để trở về.
Và người lính già ấy nói rất nhẹ về những vết thương từng mang trên cơ thể. Nhưng cả hội trường lặng đi khi ông nhắc đến những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Cả tiểu đoàn hơn 330 người sau hàng chục trận đánh chỉ còn khoảng 50 người sống sót. Với ông, ngày 30/4/1975 là niềm vui vỡ òa của dân tộc, nhưng cũng là ngày những gương mặt đồng đội đã khuất hiện về trong ký ức. "Được sống trong hòa bình, thống nhất, tôi chưa bao giờ quên những người đã nằm lại", ông Triệu xúc động cho biết.



