NHỮNG NGƯỜI LÍNH THẠCH HÃN KHÔNG TRỞ VỀ
Sau chiến tranh, nhiều cựu chiến binh Thành cổ Quảng Trị vẫn thường trở lại bờ sông Thạch Hãn.
Một trong những người như thế là cựu chiến binh Lê Bá Dương.
Ông từng trực tiếp chiến đấu trong chiến dịch bảo vệ Quảng Trị năm 1972. Sau này ông nhiều lần tham gia các hoạt động tri ân đồng đội và tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.
Mỗi lần đứng bên bờ sông, ông lại nhớ tới những người đồng đội đã ngã xuống khi vượt sông vào chiến trường.
Có người mới mười tám tuổi.
Có người chưa lập gia đình.
Có người chưa kịp trở về thăm cha mẹ.
Dòng sông hôm nay hiền hòa là thế.
Nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, đó từng là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Chính từ những ký ức ấy, ông đã viết nên những câu thơ nổi tiếng về Thạch Hãn.
Những câu thơ ấy đã trở thành tiếng lòng của hàng vạn cựu chiến binh Thành cổ.
Ý nghĩa
Sự hy sinh của các liệt sĩ không chỉ được ghi trên bia đá mà còn sống mãi trong ký ức đồng đội và nhân dân.



