Bài viết

NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRẺ ĐI VỀ PHÍA BIỂN

Ngày họ lên đường, phía trước là biển. Phía sau là quê nhà. Những người lính trẻ năm ấy rời đất liền mang theo hành trang giản dị. Họ có quân phục, có ba lô, có những vật dụng cần thiết của người lính. Nhưng thứ quý giá nhất họ mang theo chính là tuổi trẻ.

31/07/2026Xã Vĩnh Tuy (Đoàn xã Vĩnh Tuy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRẺ ĐI VỀ PHÍA BIỂN

Họ còn rất trẻ.

Có người vừa rời ghế nhà trường.

Có người mới lập gia đình.

Có người còn chưa kịp xây dựng một mái ấm riêng.

Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau.

Người miền Bắc.

Người miền Trung.

Người miền Nam.

Nhưng khi khoác lên mình bộ quân phục Hải quân Nhân dân Việt Nam, họ trở thành những người đồng đội.

Biển Trường Sa khi ấy còn rất xa đất liền.

Mỗi chuyến tàu ra đảo là một hành trình đầy gian khó.

Sóng lớn.

Gió mạnh.

Những ngày dài lênh đênh trên biển.

Nhưng những người lính vẫn đi.

Bởi họ hiểu rằng phía trước là nhiệm vụ.

Ở nơi đầu sóng, họ phải xây dựng, bảo vệ và giữ gìn chủ quyền biển đảo của Tổ quốc.

Có thể trong những đêm dài giữa biển, họ cũng nhớ nhà.

Nhớ tiếng mẹ.

Nhớ bữa cơm gia đình.

Nhớ con đường làng.

Nhớ người con gái đã hẹn ngày trở về.

Những nỗi nhớ ấy khiến họ càng hiểu giá trị của quê hương.

Bởi khi ở xa đất liền, người ta mới cảm nhận rõ quê hương quý giá đến nhường nào.

Những người lính Gạc Ma năm ấy cũng như vậy.

Họ là những người con bình thường của đất nước.

Nhưng họ đã làm một điều phi thường.

Họ đã đứng ở nơi mà Tổ quốc cần họ nhất.

Ngày 14 tháng 3 năm 1988, nhiều người trong số họ đã không trở về.

Tuổi trẻ của họ dừng lại giữa biển khơi.

Những ước mơ riêng cũng dừng lại.

Nhưng lý tưởng mà họ mang theo thì không.

Nó tiếp tục được truyền lại cho thế hệ sau.

Ngày hôm nay, những người lính trẻ vẫn đi về phía biển.

Những con tàu vẫn rời cảng.

Những lá cờ vẫn tung bay.

Biển đảo vẫn có những người lính ngày đêm canh giữ.

Thời gian đã thay đổi.

Nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn đó.

Và mỗi khi những con tàu hướng ra Trường Sa, trong hành trang của những người lính hôm nay vẫn có bóng dáng của những người lính năm xưa.

Những người đã đi về phía biển.

Và mãi mãi không trở về.

Họ đã để lại tuổi hai mươi của mình giữa đại dương.

Để hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình.

Được nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay.

Được gọi hai tiếng Việt Nam bằng tất cả niềm tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRẺ ĐI VỀ PHÍA BIỂN | Câu chuyện thời hoa lửa