Những người lính trẻ và lời thề giữ Thành
Những người lính trẻ và lời thề giữ Thành
Bước vào Thành cổ năm 1972 là những người lính tuổi đời còn rất trẻ. Nhiều người vừa rời ghế nhà trường, có người mới chia tay gia đình chưa đầy vài tháng. Họ đến từ khắp mọi miền Tổ quốc: miền núi phía Bắc, đồng bằng Bắc Bộ, vùng quê Nghệ – Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị.
Cựu chiến binh Nguyễn Thanh Tinh, chiến sĩ Tiểu đoàn 25, Trung đoàn 95, Sư đoàn 325, sau này kể lại rằng khi nhận nhiệm vụ vào Thành cổ, anh em trong đơn vị đều hiểu rất rõ:
“Vào đó là xác định hy sinh. Nhưng không ai lùi bước.”
Không cần những lời hô hào lớn lao, mỗi người lính đều tự mang trong mình một lời thề không thành văn: giữ Thành cổ chính là giữ danh dự của Tổ quốc, giữ niềm tin của nhân dân, giữ khí phách Việt Nam.
Ban ngày, máy bay B52 rải bom dày đặc. Ban đêm, pháo hạm từ ngoài biển và pháo mặt đất bắn cấp tập. Có những ngày, mặt đất rung chuyển không ngừng, hầm hào sụp đổ, nhiều chiến sĩ bị vùi lấp trong lòng đất.
Lương thực thiếu thốn nghiêm trọng. Có ngày, mỗi người chỉ được chia một nắm gạo rang hoặc mẩu bánh mì khô. Nhưng giữa thiếu thốn ấy, tình đồng đội lại trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao nhất. Người còn sống dìu người bị thương, người khỏe nhường phần ăn cho người yếu hơn.
Chính những con người bình dị ấy đã làm nên sức mạnh phi thường, khiến kẻ thù dù có ưu thế hỏa lực áp đảo vẫn không thể khuất phục.



