Cựu chiến binh

Những người lính trẻ vượt sông thạch hãn bảo vệ Thành cổ

ĐÊM MÀ NƯỚC KHÔNG CÒN LÀ NƯỚC

Ninh Bình16/04/2026Đoàn xã Hải An (Đoàn xã Hải An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐÊM MÀ NƯỚC KHÔNG CÒN LÀ NƯỚC

Đêm tôi đứng bên bờ Thạch Hãn, trời không trăng.

Dòng sông nằm trước mặt như một vệt đen kéo dài, không điểm đầu, không điểm cuối. Gió thổi qua mặt nước nghe như tiếng ai đó đang thở rất chậm.

Một nhóm người tập kết bên bờ. Không ai nói lớn. Không ai bật đèn.

Một người lính trẻ đứng cạnh tôi, tay run nhẹ.

Tôi hỏi:

“Đêm nào cũng đi qua sông như vậy sao?”

Cậu gật đầu.

“Không đi thì không giữ được Thành cổ.”

Tôi chưa kịp hỏi thêm thì có tín hiệu.

Họ xuống nước.

Không có tiếng hô. Không có khẩu lệnh rõ ràng. Chỉ có tiếng nước bị xé ra khi từng người lao xuống.

Tôi cũng xuống theo một đoạn ngắn—và ngay lập tức hiểu vì sao họ im lặng.

Nước lạnh không chỉ chạm vào da, mà như xuyên qua người. Dòng chảy mạnh hơn tưởng tượng, kéo mọi thứ lệch đi rất nhanh.

Giữa dòng, pháo sáng bùng lên.

Cả không gian biến thành một màu trắng lạnh đến rợn người.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy mặt sông như mở ra. Và tôi thấy những cái bóng không còn rõ hình người.

Không ai kêu cứu.

Không ai quay lại.

Chỉ có dòng chảy tiếp tục đưa tất cả về một phía—phía Thành cổ.

Khi tôi lên được bờ bên kia, toàn thân run không kiểm soát.

Người lính trẻ đi cùng tôi không còn ở đó.

Tôi không biết cậu đã đi tiếp hay đã bị dòng nước giữ lại.

Nhưng tôi hiểu rằng trong đêm ấy, sông Thạch Hãn không còn là một con sông nữa.

Nó là một lối đi mà không phải ai cũng có quyền quay lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những người lính trẻ vượt sông thạch hãn bảo vệ Thành cổ | Câu chuyện thời hoa lửa