NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRỞ LẠI ĐỒI 468
Hành quân theo bước chân những người đã ngã xuống Ngày nay, điểm cao 468 ở Thanh Thủy không còn là một cái tên chỉ xuất hiện trên bản đồ quân sự. Nơi đây đã trở thành một địa chỉ để tưởng niệm. Đền thờ các Anh hùng liệt sĩ trên điểm cao 468 là nơi nhiều đoàn cựu chiến binh, thân nhân liệt sĩ, đoàn viên và thanh niên tìm về.
Hành quân theo bước chân những người đã ngã xuống
Ngày nay, điểm cao 468 ở Thanh Thủy không còn là một cái tên chỉ xuất hiện trên bản đồ quân sự.
Nơi đây đã trở thành một địa chỉ để tưởng niệm.
Đền thờ các Anh hùng liệt sĩ trên điểm cao 468 là nơi nhiều đoàn cựu chiến binh, thân nhân liệt sĩ, đoàn viên và thanh niên tìm về.
Có một hình ảnh rất đẹp trong những cuộc trở về ấy.
Những người lính năm xưa nay đã có mái tóc bạc.
Họ bước chậm hơn.
Nhưng khi đứng trước nơi từng chiến đấu, ký ức dường như vẫn còn nguyên.
Họ nhớ những người bạn.
Nhớ những người cùng đơn vị.
Nhớ những cái tên mà thời gian không thể xóa.
Năm 2024, chương trình “Hành quân theo bước chân anh” lần thứ II được tổ chức tại Thanh Thủy với sự tham gia của hơn 100 đoàn viên, thanh niên và du khách. Tại đây, các đại biểu dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ và nghe những cựu chiến binh Mặt trận Vị Xuyên kể lại lịch sử cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Đó không chỉ là một chuyến đi.
Đó là một cuộc gặp giữa hai thế hệ.
Một bên là những người đã trực tiếp trải qua chiến tranh.
Một bên là những người sinh ra trong hòa bình.
Khoảng cách giữa họ có thể là hàng chục năm.
Nhưng có một điểm chung:
Đó là sự biết ơn.
Người trẻ nghe để hiểu.
Người cựu chiến binh kể để đồng đội không bị quên.
Và những người đã hy sinh trở thành cầu nối giữa hai thế hệ.
Trên những triền núi Hà Giang hôm nay, màu xanh của cây rừng đã trở lại.
Những bản làng bình yên.
Những con đường dẫn lên biên giới ngày càng thuận lợi.
Nhưng dưới màu xanh ấy vẫn là lịch sử.
Một lịch sử được viết bằng tuổi trẻ của hàng nghìn người lính.
Vì thế, trở lại Vị Xuyên không phải để khơi lại hận thù.
Mà để nhớ về giá trị của hòa bình.
Để hiểu rằng mỗi ngày bình yên hôm nay đều đáng trân trọng.
Và để thế hệ trẻ biết cúi đầu trước những người đã hy sinh cho Tổ quốc.
Hoa lửa 468 – nơi người lính năm xưa trở về, người trẻ hôm nay tìm đến, và câu chuyện về những người đã ngã xuống tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.



