NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
Chiến tranh kết thúc không có nghĩa là tất cả những người lính đều trở lại cuộc sống bình thường ngay lập tức.Có những người trở về với một phần cơ thể đã mất.Có người mang theo những vết thương không nhìn thấy.Có người trở về nhưng không còn cha mẹ.Có người không còn nhà để trở về.Và có những người dành cả phần đời còn lại để đi tìm đồng đội.Trong chiến tranh, người lính chiến đấu bên cạnh nhau.Họ cùng ăn.Cùng ngủ.Cùng hành quân.Cùng chia sẻ những phút giây nguy hiểm.Có người hôm nay còn nói chuyện với mình nhưng ngày mai đã hy sinh.Vì thế, tình đồng đội giữa những người lính trở thành một tình cảm rất đặc biệt.Sau năm 1975, hàng triệu quân nhân trở về quê hương.Họ bắt đầu lại cuộc sống.Người trở thành nông dân.Người làm công nhân.Người tiếp tục phục vụ trong quân đội.Người tham gia công tác xã hội.Những thương binh phải học cách sống với thương tật.Có những người chỉ còn một tay.Có người mất một chân.Có người mang những vết thương suốt đời.Nhưng họ không muốn được nhớ đến chỉ vì những mất mát.Nhiều cựu chiến binh sau chiến tranh đã trở thành những người lao động bình thường, xây dựng gia đình và đóng góp cho quê hương.Một số người dành thời gian giúp đỡ đồng đội khó khăn.Có người tham gia tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.Có người trở lại chiến trường xưa để tìm nơi đồng đội từng nằm xuống.Những chuyến đi ấy đôi khi kéo dài hàng chục năm.Họ mang theo những tấm ảnh cũ.Những lá thư đã bạc màu.Những thông tin ít ỏi về một người đồng đội.Có khi chỉ là một cái tên.Một địa danh.Một con suối.Một ngọn đồi.Nhưng họ vẫn đi tìm.Bởi với người còn sống, đồng đội đã hy sinh không bao giờ thực sự biến mất.Họ vẫn sống trong ký ức.Trong những câu chuyện được kể lại.Trong những ngày giỗ.Trong những cuộc gặp mặt cựu chiến binh.Và trong những nén hương được thắp lên tại nghĩa trang liệt sĩ.Có lẽ đây là một trong những hình ảnh đẹp nhất của thời hậu chiến.Những người đã từng đi qua chiến tranh không chỉ nhớ đến chiến thắng.Họ nhớ đến những người đã không trở về.Bởi vậy, câu chuyện về những cựu chiến binh không nên chỉ được kể bằng những con số.Đằng sau mỗi người lính trở về là một cuộc đời.Có những người mang theo ký ức của cả một thế hệ.Và khi họ kể lại câu chuyện cho con cháu, những ký ức ấy trở thành cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.Thế hệ trẻ hôm nay có thể chưa từng nghe tiếng bom.Chưa từng trải qua những năm tháng thiếu thốn.Nhưng qua lời kể của những cựu chiến binh, chúng ta có thể hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có.Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của rất nhiều người.Vì vậy, tưởng nhớ những người lính trở về cũng chính là tưởng nhớ những người đã không thể trở về.



