Anh hùng Lực lượng vũ trang

NHỮNG NGƯỜI MÃI MÃI Ở LẠI

Trong ký ức của những người từng đi qua chiến tranh, có những cái tên dù nhiều năm đã trôi qua vẫn không thể quên. Đó là những người đồng đội từng cùng sống, cùng làm nhiệm vụ, nhưng cuối cùng lại không thể trở về.

Nghệ An14/08/2026Đoàn trường THPT Bắc Yên Thành (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG NGƯỜI MÃI MÃI Ở LẠI

Trong ký ức của những người từng đi qua chiến tranh, có những cái tên dù nhiều năm đã trôi qua vẫn không thể quên. Đó là những người đồng đội từng cùng sống, cùng làm nhiệm vụ, nhưng cuối cùng lại không thể trở về.

Với ông Nguyễn Văn Kiệm, những năm tháng chiến tranh không chỉ được nhớ bằng những chuyến xe và những cung đường đã đi qua. Trong ký ức ấy còn có hình ảnh của những người đồng đội đã hy sinh.

Ông kể rằng những người lính lái xe trong đơn vị thường có phần may mắn hơn. Nhiều người sau khi hoàn thành nhiệm vụ vẫn có thể trở về. Nhưng với những đồng đội thuộc các bộ phận đi bộ, đặc biệt là bộ binh, sự mất mát lại rất lớn.

Có những đợt, đơn vị mất đến ba, bốn người.

Ba, bốn cái tên có thể chỉ là một con số khi nhìn lại từ rất xa. Nhưng với những người từng sống cùng họ, đó là ba, bốn người đồng đội, ba, bốn cuộc đời đã dừng lại giữa chiến tranh.

Họ từng là những người lính trẻ.

Họ từng cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, cùng trải qua những ngày tháng gian khổ và cùng hy vọng một ngày được trở về. Nhưng chiến tranh đã khiến những ước mong bình dị ấy không phải ai cũng có thể thực hiện được.

Có những người đã trở về quê hương sau ngày đất nước thống nhất. Có những người tiếp tục xây dựng gia đình, sống một cuộc đời bình thường. Nhưng cũng có những người chỉ có thể trở về trong ký ức của đồng đội và trong nỗi nhớ của gia đình.

Đối với người còn sống, sự hy sinh ấy không dễ dàng trở thành một câu chuyện đã khép lại. Thời gian có thể làm những ký ức trở nên xa hơn, nhưng những người từng cùng mình đi qua một chặng đường vẫn luôn có một vị trí đặc biệt.

Ông Kiệm cũng là một trong những người may mắn trở về. Nhưng mỗi lần nhớ lại những năm tháng ấy, ông không chỉ nhớ đến hành trình của mình. Ông còn nhớ đến những người đã không có cơ hội đi tiếp.

Có lẽ vì vậy mà những người lính trở về thường mang trong mình một cảm giác rất đặc biệt. Họ biết rằng cuộc sống bình yên mà mình đang có không phải là điều tất cả đồng đội đều được hưởng.

Những người đã hy sinh không thể chứng kiến ngày đất nước hòa bình. Họ không thể nhìn thấy những con đường thay đổi, những gia đình được đoàn tụ hay những thế hệ trẻ lớn lên trong cuộc sống không còn chiến tranh.

Nhưng họ đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào những năm tháng lịch sử ấy.

Và với những người từng là đồng đội của họ, ký ức về những con người ấy vẫn còn.

Chiến tranh đã lùi xa. Những người lính năm xưa giờ đã ở tuổi khác của cuộc đời. Nhưng giữa những người trở về và những người đã nằm lại vẫn có một sự gắn kết đặc biệt – sự gắn kết được tạo nên từ những năm tháng cùng sống, cùng chiến đấu và cùng chia sẻ một số phận trong chiến tranh.

Có những người trở về để kể lại câu chuyện.

Và cũng có những người mãi mãi ở lại để trở thành một phần của câu chuyện ấy.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn