Những Người Mẹ Anh Hùng
NHỮNG NGƯỜI MẸ ANH HÙNG Mọi người nghĩ phụ nữ chỉ là những cá thể yếu đuối , chăm sóc con cái , sinh đẻ , hậu phương của chồng , của cha , … Không , cuộc sống họ lại kiên cường , dũng cảm hơn bao giờ hết . “ Giặc tới nhà , đàn bà cũng đánh ” , những cá nhân tiêu biểu như Võ Thị Sáu , Hai Bà Trưng , Bà Triệu ,… đại diện cho thế hệ trẻ , những người phụ nữ đã thành công lột bỏ cái nhìn yếu đuối . Nhưng còn lứa tuổi gần đất xa trời , họ lại chấp nhận cái nơi sống trong lo sợ , bị coi thường , bị c
NHỮNG NGƯỜI MẸ ANH HÙNG
Mọi người nghĩ phụ nữ chỉ là những cá thể yếu đuối , chăm sóc con cái , sinh đẻ , hậu phương của chồng , của cha , … Không , cuộc sống họ lại kiên cường , dũng cảm hơn bao giờ hết . “ Giặc tới nhà , đàn bà cũng đánh ” , những cá nhân tiêu biểu như Võ Thị Sáu , Hai Bà Trưng , Bà Triệu ,… đại diện cho thế hệ trẻ , những người phụ nữ đã thành công lột bỏ cái nhìn yếu đuối . Nhưng còn lứa tuổi gần đất xa trời , họ lại chấp nhận cái nơi sống trong lo sợ , bị coi thường , bị chê bai ,…Vậy mà họ “ anh hùng ” hơn bạn nghĩ đấy , nỗi đau người thân , nỗi mất mát , mất con , mất chồng là thứ họ phải chịu . Đó là câu chuyện về những người Mẹ Việt Nam Anh hùng – những người không cầm súng ra chiến trường nhưng lại lập nên những chiến công hiển hách bằng chính trái tim, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của mình.
Nhắc đến đất Quảng, không ai có thể quên được hình bóng vĩ đại của Mẹ Nguyễn Thị Thứ, người mẹ của những nỗi đau tột cùng nhưng cũng là biểu tượng của ý chí sắt đá. Người mẹ ấy đã hiến dâng chín người con trai, một người con rể và hai cháu ngoại cho sự nghiệp giải phóng đất nước. Nỗi đau mất con chồng chất lên vai, nhưng lòng mẹ chưa một ngày nguôi ngoai ý chí chiến đấu. Ngay trong vườn nhà mẹ, năm căn hầm bí mật được đào sâu dưới lòng đất, nuôi giấu biết bao cán bộ, chiến sĩ cách mạng.Khoảnh khắc làm nên lịch sử của mẹ Thứ chính là cuộc cân não nghẹt thở trên miệng hầm bí mật vào một ngày giặc càn quét quyết liệt. Địch nghi ngờ, xua quân vào lùng sục, dùng những cây sắt nhọn đâm sầm sập xuống nền đất để tìm lối vào hầm. Một mũi sắt lạnh lùng đâm trúng đùi người chiến sĩ bên dưới, máu tuôn ra, nhuộm đỏ đầu ngọn sắt khi rút lên. Tên chỉ huy gầm lên, gí thẳng họng súng đen ngòm vào đầu mẹ Thứ, tra tấn bằng ánh mắt dữ tợn hòng bắt mẹ khai ra nơi ẩn nấp. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng tích tắc, mẹ Thứ vẫn đứng vững như một cây cổ thụ. Mẹ nhìn thẳng vào họng súng, bằng giọng điệu bình thản đến phi thường: “Tụi bay đâm trúng con gà đất nhà tao chết nên dính máu chứ có gì!”. Ánh mắt kiên định, không một chút gợn sóng sợ hãi của mẹ đã làm cái hung hãn của kẻ thù phải chùn bước. Chúng hoang mang rồi bỏ đi. Dưới chân mẹ, cả một tổ đội cán bộ đã được cứu sống bằng sự bình tĩnh và lòng gan dạ vô song của một người mẹ.
Rời vùng đất Điện Bàn, ngược về nội đô Đà Nẵng, lịch sử lại khắc ghi một khoảnh khắc bất tử khác mang tên Mẹ Lê Thị Nhu. Giữa lòng thành phố bị địch kiểm soát gắt gao, ngôi nhà nhỏ của mẹ là căn cứ lõi nuôi giấu các chiến sĩ biệt động. Đêm hai mươi ba tháng mười hai năm mươi chín trăm sáu mươi tám, quân địch bất ngờ bao vây ngôi nhà khi các chiến sĩ đang ở dưới hầm sâu. Đứng trước hiểm nguy, mẹ Nhu không chọn cách trốn chạy hay hoảng loạn. Mẹ bước ra hiên nhà, thản nhiên quấn lại súc tóc chỉnh tề rồi cầm chày giã gạo.Tiếng chày cắc cùm cụp vang lên dồn dập giữa đêm đông cô quạnh không phải để phục vụ cho sinh hoạt, mà là những thanh âm cứu nước, là mật lệnh báo động khẩn cấp cho các con dưới hầm chuẩn bị chiến đấu. Địch ập vào, đánh đập dã man đòi chỉ hầm bí mật, mẹ Nhu nghiến răng chịu đựng đòn roi, quyết không hé răng nửa lời. Nhờ tiếng chày cảnh báo sớm của mẹ, bảy chiến sĩ biệt động đã chủ động bật nắp hầm, nổ súng tấn công, tiêu diệt hàng chục tên địch ngay giữa lòng đô thị. Mẹ Nhu đã ngã xuống ngay trong trận chiến ấy, nhưng "tiếng chày cứu nước" của mẹ đã trở thành khúc tráng ca bất tử trong phong trào đấu tranh của quân và dân Đà Nẵng.
Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt có thể đã lành theo năm tháng, nhưng vết thương lòng của những người mẹ mất con thì vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối. Những người mẹ đất Quảng năm xưa, bằng lòng bao dung như biển cả và ý chí kiên cường như núi đá, đã trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho cả một thế hệ lên đường chiến đấu. Khoảnh khắc các mẹ đối đầu với họng súng, với đòn roi tra tấn chính là những khoảnh khắc làm nên lịch sử, chứng minh cho kẻ thù thấy rằng: Sức mạnh của lòng yêu nước và tình mẫu tử có thể chiến thắng mọi vũ khí tối tân, bạo tàn nhất.Những câu chuyện về Mẹ Thứ, Mẹ Nhu và hàng vạn bà mẹ anh hùng khác trên dải đất miền Trung nắng gió mãi mãi là bài học lịch sử sống động nhất, vô giá nhất. Tượng đài các mẹ không chỉ được tạc bằng đá hoa cương, mà đã được tạc bằng lòng biết ơn sâu sắc trong trái tim của muôn thế hệ hôm nay và mai sau, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình, độc lập để sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc.



