NHỮNG NGƯỜI MẸ CỦA TRƯỜNG SƠN
NHỮNG NGƯỜI MẸ CỦA TRƯỜNG SƠN
ó một thời, Trường Sơn không chỉ có những cánh rừng xanh ngút ngàn và những con đường ngoằn ngoèo giữa núi đá. Trên những cung đường ấy, ngày đêm có những đoàn người lặng lẽ đi qua: những người lính, những cô gái thanh niên xung phong, những dân công hỏa tuyến, những người làm giao liên, tải đạn, mở đường và chăm sóc thương binh.
Giữa cuộc chiến khốc liệt ấy, có những người phụ nữ mang trong mình một vẻ đẹp rất đặc biệt. Họ còn trẻ, nhưng đã phải sống như những người mẹ của cả một đoàn quân. Họ chăm sóc thương binh, nấu từng bữa cơm, tải lương thực, dẫn đường, san lấp hố bom, sửa đường và đưa những người lính tiếp tục hành quân về phía trước.
Trường Sơn khi ấy là một thế giới của gian khổ. Mưa rừng khiến đường trơn trượt. Những con dốc nối tiếp nhau. Bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Có những ngày đường vừa được san xong lại bị bom đánh phá. Những người phụ nữ lại cầm cuốc, cầm xẻng bước ra. Hố bom vừa xuất hiện, họ lại tìm cách lấp. Con đường vừa bị chia cắt, họ lại tìm cách nối lại.
Có những cô gái tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi.



