Bài viết

“NHỮNG NGƯỜI MẸ KHÔNG CÓ HUY CHƯƠNG”

HÀ NGỌC ANH

Hà Tĩnh16/08/2026phường Nam Đồ Sơn (phường Nam Đồ Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những người mẹ không được trao huy chương, không có tên trong những chiến công lớn nhưng lại là những người phải chịu những mất mát sâu sắc nhất. Họ tiễn con ra trận bằng một câu dặn rất đơn giản: “Con cố gắng giữ gìn sức khỏe.” Sau đó họ trở về căn nhà trống và bắt đầu những ngày tháng chờ đợi. Có người chờ một lá thư, có người chờ một lần con về phép. Mỗi khi nghe tiếng xe ngoài đường, mẹ lại nhìn ra cổng. Mỗi khi có người lạ bước vào làng, mẹ lại hy vọng đó là người mang tin của con. Nhưng chiến tranh kéo dài, những hy vọng ấy đôi khi biến thành những ngày chờ đợi vô tận. Khi nhận được giấy báo tử, có người mẹ không khóc ngay. Mẹ chỉ ngồi im, cầm tờ giấy trong tay thật lâu. Có lẽ lúc ấy mẹ chưa thể tin rằng người con mình sinh ra và nuôi lớn sẽ không bao giờ bước qua cánh cửa ấy nữa. Sau đó, mẹ vẫn phải sống. Mẹ chăm sóc những đứa con còn lại, tiếp tục làm việc và giữ gìn những kỷ vật của người đã mất. Một chiếc áo, một bức ảnh, một lá thư cũng đủ để mẹ kể cho con cháu về người con năm xưa. Những người mẹ ấy không trực tiếp cầm súng nhưng họ đã đóng góp cho đất nước bằng sự hy sinh âm thầm nhất. Nếu lịch sử có những trang viết về người anh hùng ngoài mặt trận, thì phía sau những trang ấy còn có những người mẹ đã lặng lẽ trao cho đất nước những điều quý giá nhất của đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“NHỮNG NGƯỜI MẸ KHÔNG CÓ HUY CHƯƠNG” | Câu chuyện thời hoa lửa