Khác

Những người mẹ nuôi quân dưới mái tranh nghèo – Điểm tựa thầm lặng làm nên thời đại hoa lửa.

Có những giai đoạn trong tiến trình lịch sử của một dân tộc mà ở đó, mỗi mét vuông đất đều thấm đẫm máu và hoa. Đó là "Thời hoa lửa" – những năm tháng mà hai chữ “Thanh xuân” không được đo bằng tuổi tác hay những giảng đường yên bình, mà được định nghĩa bằng lý tưởng, bằng sự dấn thân và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Khi tiếng gọi của non sông vang lên, một thế hệ học sinh, sinh viên đã gác lại bút nghiên, xếp lại những trang giáo trình còn dang dở để khoác lên mình màu áo xanh lính

Hà Nội30/05/2026Không có (Khoa KT - QTKD)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần 1: Khúc tráng ca dưới mái gianh – Khi lòng Mẹ trở thành phòng tuyến quân sự Lịch sử quân sự thế giới thường nhắc đến những chiến lũy kiên cố bằng bê tông cốt thép, những hệ thống phòng thủ tinh vi hay những tọa độ bất khả xâm phạm. Nhưng ở Việt Nam, có một loại phòng tuyến không có trên bản đồ quân sự của kẻ thù, một loại mật khu mà không một phương tiện do thám hiện đại nào có thể dò thấu. Đó chính là lòng Mẹ và những mái tranh nghèo xơ xác dọc theo chiều dài đất nước. Hãy ngược dòng thời gian để trở về với những năm tháng mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một hơi thở. Dưới những mái nhà tranh vách đất, nơi gió lùa trăm ngả, những người mẹ gầy gò, áo vải sờn vai, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời đã tự biến ngôi nhà của mình thành “bản doanh”, thành trạm giao liên, và thành hầm bí mật. Mái tranh của Mẹ tuy nghèo, tài sản chẳng có gì ngoài vài hũ củ sắn luộc, vài đấu gạo ngô, nhưng chưa bao giờ thiếu đi hơi ấm của lòng yêu nước. Nhớ làm sao những đêm dài dằng dặc của thời hoa lửa. Khi tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời đêm, khi những trận càn của giặc rình rập đầu ngõ, dưới ánh đèn dầu tù mù và khói bếp hoàng hôn, Mẹ vẫn thức. Mẹ thức để xay lúa, giã gạo, để may áo quân nhu. Từng nắm cơm hanh hao trộn lẫn vị mặn chát của mồ hôi Mẹ đã theo chân người chiến sĩ vào trận địa, tiếp thêm sức mạnh cho họ giữ vững tay súng. Từng chiếc áo sờn vai được luồn kim sợi chỉ dưới bàn tay run rẩy, đầy vết chai sạn của Mẹ đã sưởi ấm những đêm đông thấu xương nơi rừng sâu nước độc. Mẹ không được học qua các trường lớp chính trị, Mẹ không biết đến những học thuyết quân sự cao siêu. Triết lý yêu nước của Mẹ bình dị, mộc mạc như chính củ khoai, ngọn rau: “Các con chiến đấu vì độc lập, vì làng xóm, thì Mẹ phải giữ lấy các con”. Chính tình mẫu tử bao la hòa quyện với lòng căm thù giặc sâu sắc đã biến những người phụ nữ chân lấm tay bùn trở thành những chiến sĩ kiên cường nhất. Mẹ sẵn sàng làm "tai mắt" cho cách mạng, đi đầu trong các đoàn biểu tinh đấu tranh chính trị, và khi cần, Mẹ chính là lá chắn sống. Đã có biết bao người mẹ đứng chặn trước họng súng kẻ thù, bình tĩnh đánh lạc hướng giặc để bảo vệ cán bộ nằm vùng dưới hầm tối. Lòng Mẹ, lúc ấy, chính là phòng tuyến kiên cố nhất, chở che cho linh hồn và thể xác của cách mạng. Phần 2: Sự hy sinh thầm lặng – Đỉnh cao của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Nếu cái chết của người lính nơi trận tiền là một sự hy sinh lẫm liệt, một khúc tráng ca được cả non sông ghi nhận, thì sự hy sinh của những người mẹ nuôi quân lại là một nỗi đau dai dẳng, thầm lặng mà vĩ đại đến nghẹn lòng. Đó là sự hy sinh không tiếng súng nhưng lại đòi hỏi một bản lĩnh phi thường. Có nỗi đau nào cắt da cắt thịt hơn việc Mẹ tiễn những đứa con dứt ruột đẻ ra đi vào nơi hòn tên mũi đạn, để rồi ngày đêm đứng tựa cửa mòn mỏi ngóng trông? Và cũng chính người mẹ ấy, lại dang rộng vòng tay đón những đứa con từ khắp mọi miền Tổ quốc đổ về – những người lính trẻ măng, bằng tuổi con mình, mang theo bụi đường trường sơn và mùi thuốc súng. Mẹ chăm sóc họ như chính máu thịt của mình. Khái niệm "con nuôi", "chiến sĩ" xóa nhòa, chỉ còn lại tình mẫu tử thiêng liêng. Bát nước chè xanh Mẹ nấu, củ sắn lùi Mẹ chia đôi trong những ngày giáp hạt, tất cả đều thấm đẫm tình thương yêu vô bờ bến. Sự khốc liệt của chiến tranh nằm ở chỗ, có những người con vừa kịp gọi Mẹ một tiếng đầy trìu mến, đêm nay còn nằm ngủ sưởi ấm bên bếp lửa của Mẹ, thì ngày mai ra trận đã mãi mãi không về. Biết bao người mẹ đã phải nuốt nước mắt vào trong, giấu đi nỗi đau mất con vào tận đáy lòng khi nhận về những tấm giấy báo tử. Nhưng đau đớn thay, Mẹ không được khóc thành tiếng, vì ngoài kia giặc vẫn đang rình rập, vì dưới hầm kia vẫn còn những người con khác đang cần Mẹ bảo vệ. Để rồi ngay ngày hôm sau, Mẹ lại tiếp tục ra bờ rào ngóng đợi, lại mở cánh hầm bí mật để đón nhận những người lính mới. Sự hy sinh của Mẹ thầm lặng như củ sắn vùi trong bếp tro, như ngọn đèn dầu hiu hắt trước gió bão, nhưng lại chính là mạch nguồn nuôi dưỡng sức mạnh cho cả một thế hệ lên đường. Không có những mái tranh nghèo chở che, không có những giọt nước mắt lặng thầm và tấm lòng bao dung như biển cả của Mẹ, lấy đâu ra những bàn chân vạn dặm kiên cường xẻ dọc Trường Sơn? Lấy đâu ra một “Thời hoa lửa” rực rỡ, kiêu hùng và bất tử đến thế trong lịch sử dân tộc? Phần 3: Tiếng vọng lịch sử và bài toán lý tưởng của sinh viên thời bình Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những mái tranh nghèo năm xưa phần lớn đã lùi vào ký ức, thay thế bằng những xóm làng trù phú, những đô thị hiện đại. Tóc Mẹ nuôi quân năm xưa nay đã như màu mây trắng, và nhiều mẹ đã hóa thân vào đất mẹ bao la, trở thành những hàng cây, ngọn cỏ của xứ sở. Nhưng tiếng vọng từ những mái tranh nghèo ấy thì chưa bao giờ tắt. Nó vẫn đều đặn gõ nhịp vào tâm thức của thế hệ hôm nay. Là một sinh viên đang được sống, học tập và rèn luyện trong một không gian hòa bình, giữa một thành phố ngàn hoa được bao bọc bởi đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ, tôi thường tự đặt cho mình những câu hỏi mang tính phản tỉnh: Chúng ta, những người trẻ của thế kỷ 21, đang định vị bản thân ở đâu trong dòng chảy lịch sử? Chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với những bát cơm chan chứa nghĩa tình, những giọt nước mắt và cả xương máu mà các bà mẹ Việt Nam đã đổ xuống để đổi lấy nền độc lập hôm nay? "Thời hoa lửa" không phải là một khái niệm đóng băng trong những trang sách giáo khoa lịch sử cứng nhắc, càng không phải là một hoài niệm chỉ để ca ngợi vào các ngày lễ kỷ niệm. Đối với thế hệ tri thức trẻ như chúng tôi, đó là một tấm gương phản chiếu, một lời nhắc nhở đanh thép về lòng biết ơn và trách nhiệm xã hội. Sinh viên ngày nay không còn phải đối mặt với cảnh bom rơi đạn lạc, không phải chịu cảnh đói rét hay trốn chui trốn nhủi dưới hầm bí mật. Nhưng chúng tôi có một “trận địa” mới, một cuộc chiến khác cũng khốc liệt không kém: đó là trận địa của tri thức, của sự hội nhập kinh tế toàn cầu, của việc làm sao để xây dựng và quản trị quốc gia, đưa Việt Nam vươn mình mạnh mẽ trên trường quốc tế. Trong kỷ nguyên số, khi các giá trị văn hóa và lối sống dễ bị lung lay bởi chủ nghĩa cá nhân thực dụng, thì ngọn lửa từ lòng Mẹ năm xưa chính là cái neo tinh thần vững chắc nhất giữ chúng tôi lại với cội nguồn dân tộc. Kết luận: Thắp tiếp ngọn lửa từ quá khứ đến tương lai Ngọn lửa yêu nước, tinh thần dấn thân và sự hy sinh vô điều kiện từ những mái tranh nghèo năm xưa cần phải được thắp tiếp trong giảng đường đại học hôm nay. Bản lĩnh của người sinh viên thời đại mới không phải thể hiện qua những bộ trang phục đắt tiền hay những lý thuyết suông trên giấy, mà phải được chứng minh bằng hành động cụ thể. Đó là sự kiên trì, vượt khó trong học tập và nghiên cứu khoa học. Đó là tinh thần dấn thân, không ngại gian khổ, sẵn sàng khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện để đi đến những vùng sâu, vùng xa, mang tri thức và sức trẻ phục vụ đồng bào, tiếp nối đúng tinh thần “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên” mà cha anh đã từng thực hiện. Đó là việc biết trân trọng từng cơ hội được học tập, biết quản trị cuộc đời mình một cách có trách nhiệm để đóng góp vào sự phát triển chung của xã hội. Xin nghiêng mình kính cẩn trước những người Mẹ Việt Nam Anh hùng – những người mẹ nuôi quân dưới mái tranh nghèo. Mẹ chính là hậu phương vững chắc, là cội nguồn của mọi chiến thắng, là điểm tựa thầm lặng nhưng vĩ đại nhất để làm nên một thời đại hoa lửa rực rỡ độc nhất vô nhị. Tuổi trẻ hôm nay xin hứa sẽ giữ mãi ngọn lửa ấy trong tim, biến lòng biết ơn thành động lực hành động, quyết tâm học tập và cống hiến để viết tiếp những trang sử vàng cho Tổ quốc trong thời bình, để xứng đáng với tình yêu thương, niềm kỳ vọng và sự hy sinh cao cả của Mẹ!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những người mẹ nuôi quân dưới mái tranh nghèo – Điểm tựa thầm lặng làm nên thời đại hoa lửa. | Câu chuyện thời hoa lửa