Những người mẹ Sơn Tây – tiễn con đi mà không dám khóc
Những người mẹ Sơn Tây – tiễn con đi mà không dám khóc
Trong chiến tranh, có lẽ không hình ảnh nào ám ảnh hơn hình ảnh những người mẹ tiễn con ra trận. Ở Sơn Tây, những cuộc tiễn đưa ấy diễn ra lặng lẽ nhưng đầy xúc động.
Các mẹ không nói nhiều. Chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con vài bộ quần áo, ít lương thực, dặn dò vài câu rồi tiễn con lên đường. Nhiều người cố gắng kìm nén nước mắt, không dám khóc thành tiếng vì sợ con thêm nặng lòng.
Có những người mẹ tiễn con mà linh cảm đó là lần cuối. Nhưng họ vẫn gượng cười, động viên con vững tâm chiến đấu.
Khi con hy sinh, nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Nhưng các mẹ không gục ngã. Họ biến đau thương thành sức mạnh, tiếp tục lao động, tiếp tục đóng góp cho cách mạng.
Những người mẹ ấy không trực tiếp cầm súng, nhưng chính họ là hậu phương vững chắc, là nguồn động viên lớn nhất cho những người lính nơi chiến trường.



