Những người mẹ Việt Nam anh hùng
Nếu lịch sử dân tộc là một bản anh hùng ca bất tận, thì các Bà mẹ Việt Nam anh hùng chính là những nốt trầm sâu lắng và linh thiêng nhất. Họ không trực tiếp cầm súng trên chiến trường, nhưng chính họ đã sinh ra những anh hùng, và rồi lại lặng lẽ tiễn đưa những người thân yêu nhất của mình vào lòng đất mẹ vì hai chữ "độc lập".
Một đời mẹ chỉ biết gói gọn trong hai chữ "Hy sinh". Mẹ tiễn con đi khi mái tóc còn xanh, để rồi mòn mỏi đợi chờ trong những buổi chiều tà, mong ngóng một tiếng bước chân quen thuộc chưa bao giờ trở lại. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau "người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh"? Thế nhưng, vượt lên trên những mất mát riêng tư, mẹ vẫn là hậu phương vững chãi, là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin cho những người con nơi tiền tuyến. Những giọt nước mắt lặn vào trong, hóa thành sức mạnh phi thường để mẹ tiếp tục gánh vác cả giang sơn trên đôi vai gầy guộc. "Mẹ là gốc rễ của hòa bình, là người đã dâng hiến những gì quý giá nhất để dệt nên hình hài Tổ quốc hôm nay. "Ngày nay, những nếp nhăn trên gương mặt mẹ là minh chứng rõ nét nhất cho một thời kỳ gian khổ nhưng đầy vinh quang. Mẹ không cần những lời tung hô rực rỡ; mẹ chỉ cần sự bình yên của đất nước và sự trưởng thành của lớp trẻ. Chúng ta — thế hệ được thừa hưởng thành quả từ máu và nước mắt - xin được nghiêng mình trước sự vĩ đại của những người mẹ.
Chúng ta nợ các mẹ một lời cảm ơn và một đời kính trọng. Sự hy sinh của các mẹ sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng tâm hồn người Việt, nhắc nhở chúng ta về giá trị của tự do và lòng yêu nước nồng nàn.



