Những người mở lối trong thầm lặng
Đinh A MLưnh (sinh năm 1932), người Ba Na, quê xã Tây Nam, Huyện 2 (nay thuộc tỉnh Gia Lai). Trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, ông là du kích viên của xã Tây Nam. Tháng 5 năm 1953, trong khi làm nhiệm vụ, ông bị thương ở vùng sau gáy và đùi phải. Với tỷ lệ thương tật 21%, ông là một trong những người trực tiếp tham gia bảo vệ cơ sở cách mạng ở Tây Nguyên trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Pháp.
Khi nhắc đến lịch sử, người ta thường nhớ đến những chiến thắng vang dội.
Nhưng trước mỗi chiến thắng, luôn có một lớp người âm thầm đặt những viên gạch đầu tiên.
Họ không có nhiều điều kiện để ghi lại cuộc đời mình.
Không có máy ảnh.
Không có nhật ký.
Thậm chí nhiều chiến công cũng chỉ được truyền lại bằng ký ức của đồng đội và bà con trong buôn làng.
Ông Đinh A MLưnh là một người như thế.
Năm 1953, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vẫn còn nhiều gian khổ, ông tham gia lực lượng du kích tại xã Tây Nam. Công việc của người du kích khi ấy không chỉ là chiến đấu mà còn giữ gìn cơ sở cách mạng, bảo vệ cán bộ và làm cầu nối giữa cách mạng với nhân dân.
Trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị thương ở vùng sau gáy và đùi phải.
Những vết thương ấy không xuất hiện trong một trận đánh nổi tiếng.
Nhưng chúng là minh chứng rằng, ở những vùng núi xa xôi của Tây Nguyên, đã có những người ngày đêm gìn giữ ngọn nguồn của phong trào cách mạng.
Điều đáng quý nhất ở thế hệ ấy không phải là họ được biết đến nhiều hay ít.
Mà là họ sẵn sàng nhận nhiệm vụ, dù biết phía trước chỉ có gian nan.
Họ lặng lẽ góp sức.
Lặng lẽ chịu đựng.
Và cũng lặng lẽ trở về với cuộc sống đời thường sau ngày hòa bình.
Ngày nay, nhiều người có thể không còn nhớ tên từng du kích viên của những năm kháng chiến chống Pháp.
Nhưng chính sự hy sinh thầm lặng của họ đã tạo nên nền móng để các thế hệ sau tiếp tục giành những thắng lợi lớn hơn trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.
Câu chuyện của ông Đinh A MLưnh không chỉ là câu chuyện của một thương binh.
Đó còn là lời nhắc rằng, lịch sử luôn được bắt đầu từ những con người bình dị.
Họ không cần được đứng ở vị trí nổi bật.
Chỉ cần hoàn thành phần việc của mình, họ đã góp một viên đá vững chắc vào nền móng của độc lập, tự do hôm nay.



