NHỮNG NGƯỜI NẰM LẠI Ở GẠC MA – VÒNG TRÒN BẤT TỬ
Sáng ngày 14 tháng 3 năm 1988, biển Trường Sa xanh.
Ở Gạc Ma, những người lính công binh Việt Nam đang thực hiện nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ đảo.
Phần lớn họ còn rất trẻ.
Những người lính biển thường sống xa nhà.
Một lá thư phải đi rất lâu.
Một lần về phép là điều được mong đợi.
Ngoài biển không có tiếng mẹ gọi ăn cơm.
Không có con đường làng.
Chỉ có trời.
Nước.
Gió.
Và lá cờ Tổ quốc.
Sáng hôm ấy, tình hình trở nên căng thẳng.
Lực lượng Trung Quốc sử dụng vũ lực tại khu vực Gạc Ma.
Những người lính Việt Nam đứng trước một tình thế cực kỳ nguy hiểm.
Họ có nhiệm vụ bảo vệ lá cờ và chủ quyền.
Trong giờ phút ấy, những người lính đứng thành vòng tròn quanh lá cờ.
Hình ảnh ấy về sau được gọi bằng một cái tên:
Vòng tròn bất tử.
Thiếu úy Trần Văn Phương cùng đồng đội giữ cờ.
Trong cuộc đụng độ, anh bị bắn.
Nhiều chiến sĩ khác cũng trúng đạn.
Biển xanh chuyển màu.
Sóng vẫn vỗ.
Có những người rơi xuống nước.
Có người không bao giờ trở về.
Sáu mươi bốn chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh trong sự kiện Gạc Ma.
Sáu mươi bốn cái tên.
Không phải một con số.
Mỗi người là một gia đình.
Có mẹ.
Có cha.
Có người vợ.
Có người yêu.
Có những lời hẹn ngày trở về.
Ở quê nhà, có gia đình chờ thư.
Rồi một ngày nhận tin dữ.
Biển rất rộng.
Nỗi đau cũng rộng như biển.
Có những người mẹ không có cơ hội nhìn thấy con lần cuối.
Không được vuốt mặt con.
Không được nói một câu từ biệt.
Bởi một số chiến sĩ đã nằm lại giữa biển sâu.
Đó là một trong những nỗi đau lớn nhất của người ở lại.
Không chỉ mất một người thân.
Mà còn không có một nơi gần nhà để mỗi chiều ra ngồi bên mộ.
Những năm tháng trôi qua.
Đất nước tiếp tục xây dựng và bảo vệ biển đảo.
Tên của những người hy sinh ở Gạc Ma được nhắc lại trong các lễ tưởng niệm.
Nhưng điều quan trọng hơn những nghi thức là ký ức.
Phải nhớ rằng chủ quyền không chỉ được vẽ bằng đường trên bản đồ.
Có những đường biên được giữ bằng sinh mạng con người.
Biển đảo cũng không phải những khái niệm xa xôi trong sách địa lý.
Ở đó từng có những người lính tuổi đôi mươi đứng giữa sóng gió và nói bằng chính hành động của mình:
Đây là Tổ quốc.
Hôm nay, những con tàu Việt Nam vẫn ra khơi.
Ngư dân vẫn đánh cá.
Những người lính hải quân vẫn làm nhiệm vụ trên các đảo.
Trên những cột mốc giữa biển, lá cờ đỏ sao vàng vẫn bay.
Mỗi lần lá cờ ấy tung lên trong gió, có lẽ nên nhớ đến những bàn tay từng giữ nó.
Trong đó có bàn tay của Trần Văn Phương.
Có những người đã ngã xuống quanh lá cờ ở Gạc Ma.
Họ không được nhìn thấy đất nước của năm 2026.
Không được thấy những thành phố mở rộng.
Những cây cầu mới.
Những thế hệ trẻ trưởng thành trong hòa bình.
Nhưng sự bình yên hôm nay được nối tiếp từ sự hy sinh của những người như họ.
“Mùa hoa lửa” không chỉ thuộc về những cuộc chiến xa xưa.
Nó còn có những bông hoa nở giữa biển.
Không mọc trên đất.
Không nằm bên một con đường.
Mà nằm trong ký ức của dân tộc.
Sáu mươi bốn người lính Gạc Ma đã nằm lại.
Nhưng vòng tròn họ tạo nên không khép lại.
Nó tiếp tục mở rộng qua những thế hệ người Việt biết yêu biển đảo, biết trân trọng hòa bình và hiểu rằng Tổ quốc không phải một điều gì trừu tượng.
Tổ quốc là nơi cha mẹ ta sống.
Là những ngọn núi.
Những dòng sông.
Những hòn đảo giữa biển khơi.
Và đôi khi, Tổ quốc còn mang hình dáng của một vòng người đứng sát bên nhau giữa tiếng súng.
Không ai rời vị trí.
Không ai buông lá cờ.
Cho đến phút cuối cùng.



