NHỮNG NGƯỜI NẰM LẠI VÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN CÒN SỐNG MÃI
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Thành cổ Quảng Trị đã chứng kiến 81 ngày đêm chiến đấu khốc liệt của quân và dân ta trong mùa hè năm 1972. Nơi đây có những người lính đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau gia đình, người thân và những lời chưa kịp nói.
Năm 1999, một căn hầm được phát hiện trong khu vực Thành cổ. Năm bộ hài cốt được tìm thấy. Một người vẫn giữ chiếc xắc cốt trước ngực.
Đó là Đại úy Lê Binh Chủng.
Bên trong chiếc xắc cốt là sổ tay, nhật ký và những lá thư. Qua những dòng chữ ấy, người ta biết rằng sau khi căn hầm bị sập, ông vẫn sống thêm nhiều ngày.
Ông đã chứng kiến từng đồng đội lần lượt hy sinh.
Không thể làm gì hơn, ông chỉ có thể viết lại.
Trong bóng tối, chiếc đèn pin trở thành nguồn sáng cuối cùng. Những lá thư của người vợ trở thành nguồn động viên cuối cùng.
Ông đọc thư, viết nhật ký và nghĩ về gia đình.
Đặc biệt, ông nghĩ đến đứa con chưa từng được nhìn thấy cha. Trong lá thư cuối, ông nhắn người vợ hãy kể cho con nghe về mình nếu ông không thể trở về.
Ngày 7/8/1972, ánh đèn pin tắt. Người lính cũng ra đi.
Nhưng câu chuyện của ông chưa kết thúc.
27 năm sau, những kỷ vật được tìm thấy và trao lại cho gia đình. Những trang giấy dù đã nhòe đi vì đất, nước và thời gian vẫn giữ nguyên tình yêu của người lính.
Hôm nay, chiếc đèn pin, chiếc xắc cốt và những lá thư vẫn được lưu giữ như những chứng tích của một thời hoa lửa.
Chúng nhắc chúng ta rằng phía sau những con số của chiến tranh là những con người cụ thể: những người biết yêu, biết nhớ, biết đau và biết hy sinh.
Và chính họ đã làm nên một phần lịch sử của dân tộc.



